Truyện Far Away (phần cuối)

Truyện Far Away (phần cuối)

Truyện Far Away (phần cuối)

Truyện Far Away (phần cuối)

-Đây rồi, hồ The Shiner.

Xử Nữ dừng lại trước một nơi tối tăm có đầy những dây leo chằng chịt. Nơi này nếu nhìn trên bản đồ dẫn vào khuôn viên trường chắc hẳn sẽ không bao giờ tìm thấy được nó. Đơn giản vì nơi đây là một nơi bí ẩn mà chỉ có thể thấy được từ “ Chiếc cầu thang vàng” ( The Golden Stairs).
Xử Nữ bước vào trong căn phòng ban sáng, có gì đó không giống như ban đầu. Những kệ sách cũng không ngay ngắn. Bình thủy tinh đặt không đúng ban đầu, và cả “Nó” cũng vậy.

Cô tiến nhanh về phía đó, tay cô đặt lên chiếc hộp mạ vàng hình phượng hoàng lửa trông rất đẹp mắt. Ánh sáng xanh đen một lần nữa hiện lên, chiếc hộp từ từ mở nắp. Một quả cầu thủy tinh màu vàng cam hiện ra. Xử Nữ nhanh chóng rút tay lại , sức nóng nơi quả cầu đó không cho phép cô chạm quá lâu vào nó, nhưng đủ để cô nhìn thấy những địa điểm cần đến tiếp theo. Diều đầu tiên cô thấy là cánh cửa phòng bằng gỗ, đến cầu thang dãy 1A. Hình ảnh trong quả cầu trôi qua rất nhanh khiến cô phải liên tục ghi nhớ.

Hình ảnh tiếp theo hiện ra, đó chính là tay nắm của đầu cầu thang dãy 1C,nằm trong góc khuất nơi mà ít học sinh nào dám mon men đến nhất, dãy phòng sinh hoạt. Chính bản thân Xử Nữ đã chứng kiến tất cả lời đồn đại về khu phòng sinh hoạt này. Học sinh trong trường truyền tai nhau rằng có một sức mạnh siêu nhiên nào đó phát ra xung quanh sân khấu của phòng sinh hoạt, ngăn học không được tiến gần đến nó thêm bức nào nữa.

Xử Nữ đã trực tiếp đi thăm dò sự thật tại nơi này một lần, đó cũng là lần đầu tiên cô gặp anh chàng đó, một người không hề run sợ trước ánh nhìn tím than chết người của cô. Chính xác như lời đồn thổi, sức mạnh siêu nhiên ấy là có thật, hoàn toàn không phải do trí tưởng tượng xây dựng nên.

Nhưng lúc đó cô không thể nào tiếp cận nguồn năng lượng đó được, vì cô không biết chính xác nó nằm ở vị trí nào. Nhưng hôm nay, cũng nhờ có quả cầu đó, cô đã biết cách để nhìn thấy nó, đơn giản là cô chỉ việt đem hắn ta theo- Chanchan. –Mau đưa cho ta viên ngọc trên cổ ngươi- Xử Nự quay về phía Chanchan.

-Người thật là, biến tôi thành ra giống như một tiểu tinh linh thế này, đã vậy còn bắt tôi tham gia cái trò nguy hiểm này nữa chứ- Chanchan vẫn còn tức giận vì chuyện bị Xử Nữ cho hồi phục trở lại hình dạng cũ.

-Vậy bây giờ có đưa không?-Giọng Xử Nữ đột nhiên trầm xuống.

-Ơ ..ơ.vâng-Viên ngọc sáng như pha lê ấy được gỡ khỏi mặt dây chuyền của Chanchan.

Xử Nữ đặt nó gần vào mắt và bắt đầu xoay nhẹ nó. Bằng viên kim cương đó, cô thấy được rất nhiều thứ mà không phải bất cứ ai cũng có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Cô thấy những bóng người lang thang lướt qua cửa phòng.Dưới sân khấu là những con hắc tiểu yêu nhỏ cùng cặp mắt sáng như một ngọn đuốc, chúng trốn ở đó và hút lấy những nỗi sợ hãi của con người.Xét trên phương diện nào đó, chúng hoàn toàn vô hại.Một chiếc đèn trần lớn,ánh sáng vàng mật trông rất kì lạ, nằm ngay trên đầu cô. Nhưng đó không phải là cái chính. Cái chính là, cô thấy xung quanh căn phòng có vô vàn cánh cửa.Có cánh bằng gỗ sồi, gỗ mộc, có cánh làm bằng sắt, bằng đá và thậm chí có cánh còn được làm bằng cách khoét sâu vào tường.

Không chút nao núng, cô đứng vào trong ánh sáng bóng đèn trần, giơ cao viên ngọc lên và chếch nó xuống một góc 45 độ. Viên ngọc tỏa sáng dưới ánh đèn vàng mật và chiếu một tia sáng mỏng như tia lazer về phí một cánh cửa ở mạn phải sân khấu.

-Chủ nhân giỏi quá, sao người biết cách làm này vậy-Chanchan ngạc nhiên trước cách Xử Nữ tìm ra cánh cửa cần phải đến.

-Giống như cách tìm ra phòng học- Xử ngắn gọn.

Cô tiến đến cánh cửa vừa được chiếu sáng kia, quả nhiên, nó rất khác biệt, một cánh cửa làm bằng gỗ mun sơn đen bám đầy bụi bẩn. Xử Nữ lùi xa , cô dùng năng lực phủi hết lớp bụi đó đi. Đến lúc này cô mới nhận ra một điều, đây là cánh cửa duy nhất không có tay nắm cửa mà chỉ có vỏn vẹn một cái lỗ nhỏ.Nhanh trí, Xử Nữ cho viên ngọc vào trong đó . Cánh cửa đột nhiên tỏa sáng, những vệt sơn màu đen trên cánh cửa bắt đầu biến chuyển,nó tạo thành một dãy những kí hiệu cổ rồi dần dần hé mở.

-Cuối cùng cũng tìm thấy rồi , The Golden Stairs.
-Chủ nhân, người đợi điều gì vậy, mau tìm lối vào The Shiner đi- Chanchan có vẻ đã sốt ruột.
-Bắt buộc chúng ta phải đợi, đúng 12 giờ cánh cổng dây leo này sẽ mở ra-Xử Nữ vẫn chăm chú vào “bức tường thực vật” trước mặt.

-Con nhỏ xanh lè kia, cô đứng lại ngay cho tôi, giao ước như thế này đó hả?- Song Ngư gào lên, chạy theo đằng sau Bảo Bình muốn hộc hơi.

-Tôi không chịu đâu , sao tôi phải làm ô sin cho loại người” đàn ông không ra đàn ông , đàn bà không ra đàn bà” như anh chứ.- Bảo Bình ôm mặt giả vờ khóc sau bàn thua trông thấy.

-Không chịu không được, cô xem cái gì hiện lên tay tôi rồi đây này- Song Ngư chìa cái tay về phía Bảo Bình.

– Hu hu, nó hiện lên thì kệ anh, tôi không chơi nữa.

– Nè, cô nghĩ đây là trò chơi đó hả, đã tuyên bố rồi mà.

Định cãi lại, Bảo Bình đột nhiên va ầm vào một thân hình to lớn , Song Ngư chạy phía sau cũng chẳng kịp phản ứng và va luôn vào người kia. Đột nhiên, hai đứa thấy chân mình bị nhấc lên khỏi mặt đất và ngang hông của cà hai là một bàn tay cực lớn màu đen như có thể nhìn xuyên suốt qua .

-Hai đứa có dẹp ngay cái trò thách đố vớ vẩn này đi không?-Thì ra là Thiên Yết. Chính anh đã dùng sức mạnh điều khiển bóng tối của mình để ngăn thế chiến thứ ba này bùng nổ.

-Nhưng Bảo nhi đã hứa với em nếu thua sẽ hầu hạ cho em suốt đời chứ bộ-Song Ngư chỉ tay qua Bảo Bình.

-Không có, là do hắn muốn bắt nạt em-Bảo Bình cũng nhanh miệng cãi lại.
-Tóm lại, bây giờ không ai hầu hạ hay bắt nạt ai hết, tôi thấy cảnh tượng này một lần nữa …- Mắt Thiên Yết liếc cả hai sắc lẹm rồi buông Ngư và Bảo xuống.
Thiên yết bỏ đi, Bảo Bình vừa được anh ta cứu một bàn, còn về phần Song Ngư, anh chàng tức hậm hực vì những kế hoạch dự định sẽ bắt nạt Bảo Bình đã trôi theo từng lời nói của Thiên Yết.

-Cô nhớ đó, nếu thi thố thêm một lần nữa, tôi sẽ bắt cô phải là ô sin của tôi , còn lần này, tạm tha cho cô.-Song Ngư đứng dậy, phủi phủi cái quần dính đầy đất của mình.

-Ha ha, hay là lần này cậu sợ anh Thiên Yết, ple – Bảo Bình lè lưỡi trêu chọc Song Ngư rồi vụt chạy đi mất.

“Cái con nhỏ này…” má Song Ngư tự dưng có một vài vệt đỏ hiện lên.
Xà Phu chưa hết ngỡ ngàng trước con vật to lớn kia, càng không thể tin đó chính là Fired.

-Chủ nhân, không còn nhiều thời gian, chúng ta phải đi tìm The Shiner- Con phượng hoàng lửa tên Fired từng chút một tiến đến chổ Xà Phu.

-Ngươi tránh xa ta ra, chính ngươi, chính ngươi đã giết chết vị thần Hộ mệnh duy nhất của ta.

-Ta cũng là vì có ý tốt cho người thôi , con bé đó đối với chúng ta, không hề hữu dụng.Ta bây giờ đã trở thành linh vật theo hầu hã người, có cự tuyệt cũng vô ích.

-Không thể có chuyện đó được-Xà Phu phóng hàng loạt phép thuật về phía nó.

-Vô ích , ta là linh vật của người, ta miễn nhiễm với loại phép đó.Với lại ,đối với ngài ,ta sẽ là người tốt, ngài không phải lo chuyện đó.-Fired cuối thấp đầu.

-Thật sao, ngươi chắc sẽ tốt chứ?-Xà Phu nghi ngờ.

-Đương nhiên thưa ngài, chính tôi sẽ chỉ ngài cách đến The Shiner và tìm thấy manh mối thứ hai mà không cần dựa vào những thứ lố bịch này.-Fired đưa cánh về chỗ có quả cẩu thủy tinh vỡ tan.

-Tốt, vậy chúng ta mau lên đường.-Xà Phu đứng dậy.

-Tuân lệnh chủ nhân.

THE END.