Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp III (Phần 2)

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp III (Phần 2)

Buổi học nhóm của 12 chòm sao. Giọng Xử Nữ vang lên một cách nghiêm nghị khiến Nhân Mã đành ngồi xuống và vùi đầu vào sách vở…

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp III (Phần 2)

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp III (Phần 2)

“Reng…reng…reng”
Tiếng chuông hết tiết vang lên phá vỡ không gian yên tĩnh và căng thẳng của lớp học của 12 sao. Cả đám thở phào nhẹ nhõm và nghĩ sẽ tự thưởng cho mình một chuyến đi tham quan trường sau một buổi học mệt mỏi ở ngôi trường danh giá này.
– Bây giờ tôi yêu cầu các em học nhóm với nhau theo cặp mà tôi đã sắp xếp.
Tiếng thầy giáo vang lên như sét đánh ngang tai Nhân Mã:
– WHAT! Chẳng phải đây là giờ ra chơi sao thầy?
– Đúng vậy. Nhưng trong trường này thì giờ ra chơi là giờ để các em trau dồi kiến thức với nhau- Thầy giáo trả lới bằng giọng kiên quyết và bước ra khỏi lớp nhưng không quên gửi cho các học trò “thân yêu” một cái nhìn sắc lẻm như thể “nếu các cô cậu dám giở trò thì đừng trách tôi”.
– Không thể như thế được. Mình phải ra ngoài…
Nhân Mã như muốn chạy vụt ra khỏi lớp thì bỗng bị một bàn tay nào đó túm lại.
– Cậu ngồi yên một chỗ cho mình và “xử lí” hết đống bài tập này rồi muốn làm gì thì làm.
Giọng Xử Nữ vang lên một cách nghiêm nghị khiến Nhân Mã đành ngồi xuống và vùi đầu vào sách vở(OMG! Hiện tượng lạ). Bảo Bình và Song Tử thì đã học xong bài và đang “tám” đủ thứ truyện trên trời dưới đất. Nhưng có lẽ cặp đôi ồn ào nhất lớp là Bạch Dương và Sư Tử.
– Thế nào? Cô không hiểu bài gì thì đưa cho bổn thiếu gia chỉ giùm cho.
– Gì chứ hả? Bộ cậu nghĩ mình học giỏi lắm chắc. Rốt cuộc thì thiếu gia đây cũng chỉ học lực trung bình thui chứ có hơn gì ai đâu mà lên mặt dạy dời chứ!
Bạch Dương lên giọng khiến cho Sư Tử giận sôi cả người:
– Nè! Ăn nói cho cẩn thận nghe chưa? Cô không biết mình đang nói chuyện với ai đâu.
– Tất nhiên là biết chứ. Tui đang nói chuyện với đại thiếu gia của một tập đoàn giàu có vừa kiêu căng vừa đáng ghét!!!
Câu trả lời của Pé Cừu làm Sư Tử cứng họng:
– Cô được lắm. Hãy chờ đấy
– Được. Tui sẽ chờ xem thiếu gia có tài cán gì?
– Thôi mà mấy cậu. Đều là bạn cùng lớp thì không nên đối xử với nhau như vậy.
Thiên Bình quay xuống nhắc nhở Bạch Dương và Sư Tử rồi quay qua Kim Ngưu hỏi:
– Mình nói vậy có đúng không Ngưu?
– Đúng đó. Thiên Bình nói chính xác!
Kim Ngưu trả lời Bình Nhi bằng giọng ngọt ngào hết sức làm cho cô nàng khẽ mỉm cười còn Bạch Dương rùng mình:
– Trời ạ! Sao hai người tiến triển nhanh thế. Mới quen nhau chưa đến một ngày mà!
Câu nói của Bạch Dương làm cho Thiên Bình đỏ mặt quay lên còn Kim Ngưu thì vừa liếc nhìn Thiên Bình và phì cười. Riêng tại bạn của Thiên Yết và Cự Giải có vẻ khá là im lặng. Bởi Yết ít khi nói chuyện còn Giải thì đang…ngủ.
– Cự Giải, Cự Giải à!
– Hơ…
Cự Giải tỉnh dậy, đưa đôi mắt đen láy vẫn còn ngái ngủ nhìn Thiên Yết và hỏi:
– Mình đã ngủ gật sao? Mình ngủ trong bao lâu rồi?
– Cậu chỉ mới ngủ cách đây vài phút thôi. Bộ đêm qua cậu ngủ muộn lắm à?
Yết hỏi, vẻ mặt thoáng hiện lên sự lo lắng
– Không phải là mình ngủ muộn mà là thức trắng luôn. Haizzz!!! Tại trước ngày nhập học mình háo hức đến nỗi không tài nào ngủ được.
Pé Cua vừa nói vừa đưa tay tay dụi mắt cho tỉnh ngủ(cua đáng iu quá! ^^) còn Thiên Yết thì bật cười- 1 nụ cười tưởng chừng chỉ thoáng qua trên gương mặt lạnh lùng của anh khiến Cự Giải mở to mắt nhìn Yết(Giải nhà ta tỉnh ngủ rùi sao =.=). Thực sự đây là lần đầu tiên cô thấy anh cười mà lại là cười với mình… Nhưng… nét mặt Cự Giải chợt đanh lại… “Song Ngư… không được. Mình phải giữ khoảng cách với Thiên Yết vì Song Ngư.”
– Cự Giải, không sao chứ!
Lời nói của Thiên Yết làm Giải giật mình trở về với thực tại.
– À. Mình không sao. Chúng ta học thôi.
– Ừ- Thiên yết đáp nhưng nét mặt của anh vẫn còn sự hoài nghi.
Riêng Song Ngư, cô nàng đang mải mơ mộng ở tận đâu trong khi Ma Kết giảng bài khản cả cổ(tội kết quá!!!)
– Ngư à, cậu có nghe mình nói gì không?
– Ơ…ơ…à, có. Mình đang nghe đây!
Ngư Ngư tỉnh mộng và ú ớ trả lời làm Ma Kết ngao ngán.
– Thế nãy giờ mình nói về cái gì?
– Ơ… mình… mình…
– Thôi không sao, mình giảng lại là được mà.
Nói xong, anh lại tiếp tục sự nghiệp nói, nói và nói còn Song Ngư thì lại thả hồn theo gió(pó tay =.=). Buổi học nhóm đầu tiên có vẻ không được suôn sẻ cho lắm. Đến giờ ra về, Cự Giải còn ở lại trong lớp để tìm cây bút mà cô làm mất trong giờ học. Cây bút ấy chính là quà sinh nhật mà mẹ tặng cho cô lần sinh nhật thứ 10 cũng là ngày cuối cùng cô được gặp mẹ(Cua hiếu thảo quá. Hix)… Riêng Bạch Dương và Sư Tử bị phạt dọn dẹp phòng vệ sinh của trường(O…M…G!) vì tội gây mất trật tự trong giờ học. Các sao còn lại thì ra về hết để lại ngôi trường vắng tanh không có một bóng người. Và ngoài kia, các đám mây đen đang đến mang theo những cơn gió lạnh buốt như muốn nuốt chửng cả bầu trời…
– Nó đâu rồi? Nhất định là ở đây mà!
Cự Giải đang loay hoay tìm bút mà không để ý mọi người xung quanh đã về hết(Trời ạ!) và trời sắp đổ mưa.
– A! Đây rồi. Cuối cùng cũng tìm được
Cua lập tức cất cây bút vào trong cặp và ngẩng đầu lên và:
– M…mọi…nguo…người…đâu…h…hết…rồi…(giờ ms nhận ra ak)
Cự Giải cuống cuồng chạy ra ngoài thì một cơn gió từ đâu ập tới làm cánh cửa lớp đóng xầm lại. Cô ngồi phịch xuống đất, đưa cặp mắt chứa đầy sự sợ hãi nhìn quanh căn phòng. Vẻ trang trong của phòng học đã mất, giờ chỉ còn lại những chiếc bàn ghế trống trơn, những đồ vật vô tri vô giác đối với cô bây giờ thật đáng sợ. Bất chợt, một cơn gió mạnh thổi đến làm cánh cửa sổ bật tung… Cự Giải giờ chỉ biết nhắm mắt cho số phận an bài. Cô cảm nhận được có một thứ gì đó đang tiến lại chỗ mình rất gần…rất gần…tiếng bước chân. Của ai chứ? Giờ này làm gì còn ai ở lại trường chứ?
“Cộp…cộp…cộp”- Tiếng bước chân gần như càng gần lớp cô. Một luồng khí lạnh thổi qua làm Cự Giải rung mình, người ướt đẫm mồ hôi nhưng tay chân thì đã tê cóng.
– Cự Giải…
– AAAAAAAAAAAAAAAA…
—–o0o—–o0o—–o0o—–o0o—–o0o—–
Trong khi đó, Bạch Dương và Sư Tử đang cãi nhau om sòm
– Này! Anh lau nhà cái kiểu gì thế hả? Thực sự là anh có biết lau nhà không đấy!
– Hứ! Chẳng lẽ con trai của chủ tịch mà phải làm việc nhà sao?- Sư Tử nhăn nhó trả lời Bạch Dương.
– Hèn chi nãy giờ tụi mình vẫn chưa làm xong! Tất cả là lỗi tại anh hết đó!
– Nè! Nếu cô bớt than thở đi và chú tâm làm việc hơn thì giờ này tụi mình đang ở nhà chứ không phải ở đây quét dọn.
– Được thôi! Vậy anh cứ về đi, để tui làm một mình là được…
Nói rồi Bạch Dương bỏ đi một nước để lại Sư Tử đứng như trời trồng.
– Nè! Cô không thể bỏ tôi lại một mình đượccccccc…
Bỗng dưng…
– Aaaaaaaaaaaaaa…
– “Rầm”
– Này! Cô không sao chứ.
Sư Tử chạy đến đỡ Bạch Dương vừa bị trượt chân té(trời ạ!).
– Cái vũng nước này là sao hả? Sao anh không lau đi mà để lại làm gì chứ?
– Ơ…tôi…tôi…- Sư Tử ấp úng.
– Thôi được rồi! Để tôi lau hộ… Ui da!
Bạch Dương đang định đứng lên thì một cảm giác đau điếng từ chân chạy ngược lên não làm cô phải ngồi phịch xuống đất.
– Cô làm sao vậy?
Sự Tử hỏi còn Bạch Dương thì nhăn nhó:
– Tui cũng không biết nữa. Chắc chỉ bị bong gân thui.
– Trời ạ! Bị bong gân mà nói là nhẹ à. Giờ làm sao đây…làm sao đây.
Sư Tử cuống quýt nghĩ cách trong khi Bạch Dương rất là bình thản:
– Thì anh cứ về trước đi. Làm gì lo cho tui dzữ dzậy?
– Nè! Ai thèm lo cho cô chứ? Tại…tại nếu cô như vậy thì tui làm sao làm hết đống việc này được.- Sư Tử cố gắng thanh minh.
– Hay là…tui cõng cô về nha!
– Không được tuyệt đối là không.- Bạch Dương hét lên như một người điên.
– Hey! Cô nghĩ tui thích cõng cô lắm à. Người ta có lòng tốt mà không chịu nhận thì thôi.
– Ừ…thì tui…- Bạch Dương bỗng ngập ngừng.
– “Aaaaaaaaaaa…”
– Có tiếng gì vậy?
Sư Tử vôi nhìn quanh tìm nơi phát ra tiếng động còn Bạch Dương thì gồi một chỗ suy nghĩ:
– Đó là tiếng của Cự Giải mà! Giờ này cậu ấy làm gì ở đây chứ?
– Mau lê. Đi tìm Cự Giải thôi.- Sư Tử khẩn trương.
– Nhưng…
– Không nhưng nhị gì hết. Leo lên đi
Sư Tử vừa nói vừa cúi người xuống và nói thêm:
– Nếu cô lo cho Cự Giải thì mau lên. Trời sắp mưa rồi!
– Ừ…
Bạch Dương miễn cưỡng leo lên lưng Sư Tử và thầm nghĩ “Ráng chịu đi Bạch Dương. Vì Cự Giải mày phải chịu đựng.”Sư Tử cõng Bạch Dương chay lên lớp tìm Cự Giải nhưng cả hai đâu biết rằng đã có 1 người đến trước họ…