Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 8)

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 8)

Vừa nghe thấy giọng nói đó. Cự Giải liền mở to đôi mắt đen trong trẻo ra nhìn thẳng vào người đang đứng trước mặt cô như không tin được vào những gì mình đã thấy…

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 8)

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 8)

– “Cuối cùng…cũng đến được đây”
Cô gái dừng chân lại sau một quãng đường dài băng qua bìa rừng. Cô lấy tay lau những giọt mồ hôi lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp. Ánh mắt cô vừa ánh lên niềm vui vừa chứa một chút sợ hãi. Trước mặt cô là một ngôi nhà xập xệ làm bằng gỗ thô. Cô nhẹ nhàng bước tới và khẽ gõ cửa.
– Ngươi đến rồi sao?
Trong căn nhà đó bỗng có tiếng vọng ra…tiếng của một người đàn ông.Tay chân cô bắt đầu run lên. Cô khẽ đáp lại:
– Phải. Tôi đã tới. Hãy thả Song Ngư ra.
– Được thôi…
Cánh cửa khẽ mở. Hai tên con trai đi ra mang theo một cô gái đang bị trói chặt. Ánh mắt cô nhìn về phía người đã đến cứu cô.
– Cự Giải…
Song Ngư khẽ cất tiếng gọi. Cô nhìn lên Cự Giải bằng ánh mắt đau buồn khôn xiết.
– Hãy thả Song Ngư ra.- Cự Giải nói một cách chắc nịch.
– Đừng nóng chứ cô em. Đai ca à! Giờ ta tính sao đây?- Một tên trong số bọn chúng lên tiếng.
– Thả Song Ngư ra và trói Cự Giải lại cho tao. Nhớ để ý xem có ai xung quanh đây không?…
Một tiếng nói vọng ra từ trong căn nhà. Lập tức, một tên lo cởi trói cho Song Ngư, tên kia thì trói Cự Giải lại.
– Được rồi. Bây giờ cô đã được tự do. Đi hay không thì tùy…
Tên cởi trói cho Song Ngư lên tiếng. Bất chợt, Ngư Ngư vùng dậy và chạy đến chỗ Cự Giải đang ngồi và nói trong nước mắt:
– Giài à! Tại sao cậu lại…Huhuhu
– Tại vì cậu là bạn thân của tớ. Tớ không thể bỏ mặc cậu được. Với lại người chúng muốn bắt là tớ chứ không phải cậu. Mau lên, cậu đi đi…
Cự Giải an ủi Song Ngư nhưng ngay cả cô cũng bật khóc. Cô cố gắng đẩy Song Ngư đi nhưng Ngư thì cứ bám chặt lấy cô.
– Song Ngư à! Cậu đi nhanh lên. Đừng để công sức của mình…hức…bị…
Cự Giải nói, thỉnh thoảng lại nấc lên khe khẽ. Cô đã cố kìm nén cảm xúc. Song Ngư dường như đã hiểu ý của Cự Giải liền miễn cưỡng đứng dậy. Trước khi đi, cô chạy đến ôm chầm Giải một lần nữa rồi mới bước đi, lâu lâu cô lại ngoảnh mặt lại nhìn Cự Giải. Đợi cho Song Ngư đã đi xa, hai tên kia mới đưa cô vào nhà. Trong đó có một chàng trai đang đứng nhìn về phía cửa sồ. Khi thấy cô đã được dẫn vào. Hắn chậm rãi quay mặt lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười và khẽ hỏi:
– Chúng ta…quen nhau chứ?
Vừa nghe thấy giọng nói đó. Cự Giải liền mở to đôi mắt đen trong trẻo ra nhìn thẳng vào người đang đứng trước mặt cô như không tin được vào những gì mình đã thấy. Khuôn miệng cô lắp bắp:
– C…Cậu chính…l…là…K…Ka…Karazaki(có ai nhớ cái tên này hok ^^)…
—–o0o—–o0o—–o0o—–
Về phần Song Ngư, cô đang chạy thục mạng về căn phòng tiệc đó. Nước mắt cứ chảy dài trên má…”Cự Giải…cậu nhất định phải chờ mình…nhất định…”. Sau một quãng đường xa xôi, cuối cùng Ngư đã đến căn phòng này. Cô lê từng bước chân mệt nhọc đến vừa gõ cửa vừa cất giọng thều thào gọi:
– Mở cửa đi…Xử Nữ…Ma Kết…Mọi người à…
Bên trong căn phòng mọi người đáng lẽ vẫn đang say ngủ nhưng bị tiếng gõ cửa của Song Ngư nên đành thức dậy(trừ KN vẫn đang ngáy khò khò ^^).
– Ai vậy trời. Tự nhiên lại gọi cửa giờ này? Haizzz
Bảo Bình vừa dụi mắt vừa nói một cách mệt mỏi. Đôi mắt lờ đờ của cô quay sang Song Tử thì thấy anh đang…nắm tay cô.
– YAHHH…Song Tử, cậu làm gì thế?
Bảo Bình hột hoảng rồi vội rút tay ra khiến Song Tử bối rối giải thích:
– K…Khong phải như cậu nghĩ đâu Bảo Bình. M…mình thấy cậu sợ nên…
– Haizzz. Cậu làm như mình là con nít không bằng.- Bảo Bình bĩu môi.
– Này! Các cậu có thấy tiếng nói này quen lắm không?
Xử Nữ- với ánh mắt đầy nghi ngờ quay sang hỏi Ma Kết.
– Không lẽ…SONG NGƯ…
Vừa nói, Ma Kết vội vã chạy ra mở cửa. Đôi mắt đen mở to hết cỡ khi thấy trước mặt mình là…
– Song Ngư…
Nói xong, anh liền ôm chặt lấy Song Ngư(WHAT!Gan dzữ). Còn Ngư Ngư vì quá vui mừng khi gặp lại mọi người nên cũng chẳng phản ứng gì.
– Trời ạ! Hết Bảo Bình và Song Tử thì lại đến Ma Kết và Song Ngư đóng phim tình cảm. Đúng là hết nói.
Xử Nữ nhăn nhó nói còn Sư Tử thì đứng…nhận xét:
– Cái tên này ôm không đúng cách gì hết? Mình làm còn đẹp hơn nhiều.(Pó tay cái tên này!)
Trong khi đó, Nhân Mã và Bạch Dương vừa đỏ mặt vừa lấy tay che mắt lại(Haizzz). Bất ngờ, Thiên Bình lên tiếng:
– Hai người định dính vào nhau đến bao giờ đây hả?(Câu này nghe quen quen)
Lập tức, Ma Kết liền buông Song ngư ra và đỏ mặt.
– X…xin lỗi…m…mình…
– Không sao đâu mà!- Song Ngư mỉm cười.
– À đúng rồi. Cậu về chắc Cự Giải mừng lắm. Cự Giải à…- Thiên Bình nói.
– Chết. Mình quên mất Cự Giải rồi. Mọi người à, thực ra…
Song Ngư mất khoảng vài phút để kể lại câu chuyện cho mọi người nghe. Lập tức, Bạch Dương nổi giận và hét lên:
– AAAAA…tức quá đi. Hắn dám làm thế với cậu và Cự Giải sao? Phen này chúng sẽ toi đời. Đúng không Thiên Yết…Thiên Yết. Cậu đâu rồi?
Ngay sau câu nói của Bạch Dương, cả đám liền đổ xô đi tìm Thiên Yết nhưng không thấy.
– Vậy là rõ rồi. Cái tên này…đúng là…- Nhân Mã thở dài.
– Chúng ta mau đi cứu Giải thôi không thì cái tên Yết đó lại…- Song Tử tiếp lời rồi đánh thức Kim Ngưu dậy.
– Được rồi. Mình và Sư Tử, Nhân Mã, Song Tử và Kim Ngưu sẽ đi. Các cậu ở lại nhe?- Ma Kết nói.
– Không được. Cự Giải đã hi sinh bản thân để cứu mình. Mình phải đi cứu cậu ấy.- Song Ngư phản đối.
– Các cậu là con gái thì làm được gì chứ?- Nhân Mã nhăn nhó hỏi.
– Ai bảo con gái không làm được gì. Mình mà không đi…lỡ may…cậu…có chuyện gì thì sao?
Xử Nữ vừa nói vừa đỏ mặt. Chính cô cũng không hiểu vì sao mình lại làm như vậy. Còn Nhân Mã thì đúng đơ ra một hồi nhìn Xử Nữ. Trông cô bây giờ thiệt đáng yêu biết dường nào khác hẳn với Xử nghiêm khắc thường ngày.
– Thôi thôi. Giờ thì đến lượt mấy người. Thiệt là…
Thiên Bình bĩu môi và liếc qua Kim Ngưu làm anh chàng bỗng đổi giọng ngọt ngào:
– Thôi được rồi. Các cậu có thể đi. Ngay cả cậu nữa, cô bé dễ thương.
– Trời ơi mấy người đi cứu Cự Giải hay là đứng đây thể hiện tình cảm đấy hả?- Bảo Bình lên tiếng làm cả đám mới sực nhớ(pó tay) liền chạy thật nhanh theo Song Ngư về phía cánh rừng…
—–o0o—–o0o—–o0o—–
– Karazaki…
– Phải. Thật vinh hạnh vì được tiểu thư Cự Giải nhớ tên.
– Nhưng…tại sao cậu lại làm việc này?
Cự Giải khẽ hỏi còn hắn thì nở một nụ cười khinh bỉ.
– Tại sao ư? Vì cái tên Thiên Yết khốn khiếp đó. Hắn nghĩ mình là ai chứ? Mình phải trả thù…
– Chỉ vì chuyện đó thôi sao? Tôi thật không ngờ.- Cự Giải nói, ánh mắt giận dữ.
– Thôi nào cưng. Mình sẽ không làm gì cậu đâu…nếu như cưng ngoan ngoãn nghe lời…
Vừa nói hắn vừa tiến đến sát Cự Giải. Cô sợ hãi lùi lại đằng sau nhưng hắn lại càng đến gần hơn nữa. Karazaki ép sát Cua vào tường. Bàn tay hắn bắt đầu vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp và mái tóc nâu đỏ mượt mà của cô. Cự Giải cố chống cự nhưng không dược. Tay chân cô đang bị trói chặt. Và giờ cô chỉ biết nhắm mắt thật chặt cho số phận an bài. Miệng cô khẽ gọi tên một người…(đố bix đó là ai? ^^). Bất chợt, cánh cửa gỗ mở sầm ra, một chàng tra với ánh mặt đầy sát khí nhìn thằng vào Karazaki và hét lên dữ dội:
– Thằng khốn. Mày…
Nói rồi, anh lao tới túm cổ áo của hắn lên và tặng cho hắn mấy cú đá. Ngay lúc đó, một tên đệ của Karazaki đứng ngay sau Cự Giải…trên tay hắn là một cây gậy bằng gỗ. Tên đó giơ cây lên và chuẩn bị giáng xuống…
– “Rắc…”
Cây gậy gãy làm đôi…Thiên Yết ngã gục xuống sàn. Tiếp đó là tiếng cười man rợ của Karazaki. Cự Giải hốt hoảng lê đến chỗ Thiên Yết và lay anh dậy:
– Thiên Yết à! Cậu không sao chứ…Yết à…THIÊN YẾT…
Tiếng hét của Cự Giải vang lên…trời bắt đầu mưa…một cơn mưa buồn…