Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 56)

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 56)

Thế rồi, bốn người cùng quay qua nhìn Ngư và Kết… Cô nàng đang ngồi cạnh lan can của con tàu… ánh mắt mơ mộng hướng về phía gì đó thật xa xăm như mặt biển bao la vô tận…

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 56)

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 56)

– “Tại sao… hạnh phúc thì có cánh… nhưng nỗi buồn lại không có chân… Cuộc đời… thật lạ… Nhưng tình yêu… còn trế trêu hơn… Định mệnh đưa đẩy hai người đến với nhau… không bằng cách này thì cách khác… Để rồi họ đem lòng yêu nhau… yêu một cách say đắm… tưởng chừng như không rời bỏ được… Và… cuộc đời là một chuỗi những rắc rối, hiểm trở… Nó không bao giờ êm ái như một thảm trải đầy hoa hồng… Vì vậy… điều gì đến cũng sẽ đến…”
– AAAAAA! Mát quá đi!
Trên boong của một con tàu sang trọng, Bạch Dương đứng hứng những làn gió mát rượi và hét thật sảng khoái… Cảnh đẹp ở đây quả là tuyệt vời… Bỗng dưng, một bàn tay chạm nhẹ lên vai cô… giọng nói đáng ghét ngày nào cất lên thật dịu dàng…
– Thích không hả? Bộ đây là lần đầu tiên cậu được đi du lịch trên biển sao?
– Ukm… Không khí ngoài đây thật dễ chịu đó nha! Không ngờ… cậu cũng hiểu ý người ta quá nhỉ?
Bạch Dương mỉm cười rồi quay lại chọc Sư làm Thiên Bình đang ngồi cạnh chiếc bàn sang trọng gần đó phải lên tiếng:
– Mọi ngày thấy hai người cãi nhau quen rồi, tự nhiên hôm nay thân mật thấy nó cứ sao sao ấy!
– Kệ tụi mình chứ! Còn hơn là hai người nào đó cứ suốt ngày… tây trong tay, vai kề vai… Cứ như là sợ mất ai kia đó!
Bạch Dương ngang bướng cãi lại như muốn ám chỉ “ai đó” làm Thiên Bình chợt nhận ra… Nhưng khác với mọi lần, thay vì đỏ mặt ngượng ngùng thì cô chỉ khẽ mỉm cười với Kim Ngưu- người ngồi cạnh cô đang chăm chút vào… mấy món đồ ăn ngon tuyệt trên bàn vè tuyên bố:
– Có gì đấu chứ? Thì tụi mình… cũng đâu phải quan hệ bạn bè bình thường mà!
Nghe tới tới, Kim Ngưu bỗng muốn… sặc. Anh cố định thần lại nhìn qua Thiên Bình và tròn mắt hỏi:
– Bình Nhi, cậu vừa nói gì đó! Hôm này sao cậu táo bạo quá vậy?
– Hứ… Vậy là cậu không muốn chứ gì?
– Không… không. Mình có nói là không muốn hồi nào chứ… Vả lại… mình còn… thích cậu như vậy đó!
Nghe câu trả lời của Ngưu Ngưu, Thiên Bình chỉ khẽ đỏ mặt còn Bạch Dương đáng đứng thì suýt té nhưng may là có Sư Tử đỡ được… Cô loạng choạng đứng dậy và nói như cười cợt:
– Hai cậu có thể thôi thể hiện tình cảm nữa được không? Muốn ám sát người ta gián tiếp à?
– Nếu muốn ám sát cậu thì còn phải học tập Song Ngư và Ma Kết nhiều lắm đó!
Thế rồi, bốn người cùng quay qua nhìn Ngư và Kết… Cô nàng đang ngồi cạnh lan can của con tàu… ánh mắt mơ mộng hướng về phía gì đó thật xa xăm như mặt biển bao la vô tận… Khuôn mặt xinh đẹp khẽ ngả vào bờ vai cứng cáp của Ma Kết… Còn cánh tay rắn chắc của anh thì choàng nhẹ qua vai Ngư… (Kết cũng…) Cả hai người như đang cùng nhau ngắm cảnh bình mình trên biển vậy…
– T… Thật không ngờ… Kết… Kết…
– Hắn nhìn… nhìn vậy mà cũng… cũng…
– Cũng… sến gớm…
– Chắc lây từ Ngư Ngư rồi…
Cả bốn người… thay nhau bình luận… mắt vẫn dán vô bộ phim tình cảm được chiếu trên màn ảnh 4D
– Nè! Mấy cậu làm chuyện gì àm mờ ám vậy hả?
Bất ngờ, giọng nói nhanh nhảu vang lên làm cả đám giật mình.
– S… Song Tử? S… sao cậu lại ở đây?
Sư Tử ấp úng hỏi rồi nhận ngay một cái cốc vào đầu.
– Đồ ngốc! Mình không ở đây chứ ở đâu? Chẳng lẽ ở dưới biển à?
– K… không… ý mình là Bảo Bình đâu!
– À… cậu áy đang mày mò thứ gì đó ở trong tàu… Mình ra đây kiếm chút đồ ăn cho cậu ấy thôi!
– Thật vậy sao? Nhưng mà…
Kim Ngưu nói với vẻ ấp úng và chỉ về phía bàn ăn…
– Chừng ấy có đủ cho Bảo Bình không?
– WHAT! Ngưu à, một mình cậu ăn hết đống đó sao?
Song Tử bất ngờ rối rít lên còn Ngưu chỉ biết gãi đầu và cười xòa:
– M… Mình hơi đói nên… nên…
– Thôi không sao! Để mình bảo người ta làm lại là được!
Sư lên tiếng còn Cừu thấy vậy cũng lăng xăng chạy theo và nói:
– Mình sẽ đi với Sư Tử, mấy cậu ở lại nói chuyện nha!
– Haizzz. Làm như sắp phải xa nhau không bằng í!
Thiên Bình chép miệng và ngao ngáo lắc đầu.
– Thôi! Để không gian cho mấy cậu nói chuyện, mình trở lại trông Bảo Bình đây! Không biết là cậu ấy lại chế tạo ra mấy thứ gì nữa!
Nói rồi, Song Tử bỏ đi một nước để lại Bình nhi và Ngưu- chan một mình… Gần đó, một cặp uyên ương khác cũng đang đi dạo quanh đó.
– Mã à, cậu thôi chạy lăng xăng nữa có được không?
Cô gái xinh đẹp sắc sảo kia nhẹ nhàng vừa cất tiếng nói thanh thoát vừa lấy tay vuốt lại mái tóc bị gió thổi tung…
– Ưm… lâu lâu mới được tự do như vầy thì cứ để Mã tự do một chút đi Xử!
Cự Giải ngồi cạnh đó bất ngờ lên tiếng còn Xử chỉ khẽ mỉm cười nhìn Mã rồi nói:
– Ừ… thì để hắn tự do một chút… nhìn cũng hay hay!
Nói rồi, Xử bật cười khúc khích… Ánh nắng bình minh le lói chiếu vào khuôn mặt đang mỉm cười hạnh phúc ấy… Trông cô chẳng khác nào một thiên thần…
– A! Ngắm bình minh thật là đẹp đó! Cậu có nghĩ vậy không?
Cự Giải mỉm cười cảm thán rồi quay sang hỏi người ngồi cạnh cô…
– Ánh sáng bình mình không đẹp chút nào…
– Sao vậy? Bộ cậu không thích à?
Cự Giải ngây thơ hỏi còn Thiên Yết chỉ nhẹ nhàng quay lại nhìn cô bằng ánh mắt trìu mến và nói tiếp:
– Đúng vậy… Nó không đẹp… khi cuộc đời mình không có cậu!
– Ưm… cậu đúng là… Không ngờ cậu cũng biết nói mấy câu đó nha!
Nghe tới đó, Cự Giải chỉ biết đỏ mặt và khẽ mỉm cười dù cô không muốn thể hiện ra… còn Yết chỉ thản nhiên nói, mắt vẫn nhìn đăm chiêu về phía trước:
– Chắc học tập từ Song Ngư đấy
Nghe xong, Cự Giải khúc khích cười rồi nhìn ra chỗ Ngư và Kết… Phía trên… bầu trời trong xanh từ bao giờ đã chuyển màu… Chẳng lẽ… sắp có điềm không hay…
– Nè! Sư Tử, sao cậu nói hôm nay sẽ nắng nên mới rủ tụi mình đi chơi mà, bây giờ trời xám xịt lại rồi còn hứng thú đâu mà đi dạo nữa đây!
Nhân Mã phàn nàn với Sư còn anh chỉ ái ngại gãi đầu và tự hỏi:
– Quái lạ! Rõ ràng mình thấy trên ti vi nói là trời sẽ nắng đẹp mà! Sao giờ lại…
– Hưm… biết ngay mà… Với cái tính chỉ xem qua loa của cậu thì mình không an tâm chút nào đâu!
Bạch Dương đứng cạnh đó cũng quay qua trách mắng Sư Tử nhưng Xử dã kịp tiếp lời:
– Không phải đâu! Trước khi đồng ý đi chơi mình cũng xem dự báo thời tiết kĩ lắm rồi! Không thể nào nhầm được… Có điều…
– Hưm… lo lắng làm gì chứ? Mưa một lúc rồi tạnh thôi mà! Với lại đâu phải ai cũng dự đoán được trước tương lai, đúng không Kết?
– Ukm…
– Hai cậu… hết nói nổi!
Bảo Bình từ trong đi ra và nói như đã ngán tận cổ mấy cảnh tình tứ của họ.
– Haizzz. Đúng là tình yêu mù quáng!
Song Tử đi ngay đằng sau Bảo Bình cũng lên tiếng. Ngay lập tức, cả đám quay lại nhìn anh với ánh mắt sắc lẻm, nhất là Bảo Bình…
– Cậu nói thế là sao? Làm như cậu chưa từng yêu không bằng!
– A! Đầu có gì! Mình chỉ nói chơi vậy thôi mà! Don’t kill me, Bảo Bảo!
Nói rồi, Song Tử nhanh chân chạy biến đi trước vì muốn thoát khỏi “trận lôi đình” của Bảo Bình… Nhưng không… cô không hề đuổi theo… vì mắt cô đang mải ngước lên trời…
– Bầu trời này… chẳng lẽ…
Một thoáng lo lắng xuất hiện trên nét mặt cô… Cùng lúc đó, trong một căn phòng ở trên tàu, một cái radio vẫn còn mở mặc dù không có ai ở trong đó. Chắc có lẽ ai đó trước khi ra khỏi phòng đã quên tắt đi… Bỗng dưng… tiếng phát thanh viên vang lên thật rõ…
– “Xin quí vị chú ý… Hiện tại ở gần bờ biển X sắp có một cơn bão lớn. Đề nghị các tàu bè du lịch không nên lưu tới vùng này… Xin nhắc lại… Hiện tại…”
Tiếng nói đều đều cứ thế vang lên… Giá như… có ai đó.. ở đây… thì có lẽ…
– “Đoàng…”
Bỗng dưng, một tiếng động kinh khủng gì đó thật khủng khiếp làm 12 sao giật mình và chú ý…
– C… chuyện gì vậy?
Cự Giải sợ hãi lên tiếng… Bất ngờ, Bảo Bình bỗng lắp bắp gì đó trong miệng:
– K… Không… không lẽ…
– Cậu sao vậy? Có chuyện gì sao, Bảo Bình?
Nhìn thấy vẻ mặt đầy lo lắng của Song Tử, Bảo Bảo chỉ cố mỉm cười rồi lắc đầu nhưng trong lòng cô thì chẳng có tí gì vui vẻ cả…
– Thôi! Mình nghĩ trời sắp mưa rồi! Chúng ta nên vào trong đi!
Ma Kết đứng dậy và lên tiếng. Rồi chẳng ai nói ai, cả đám lủi thủi đi vào trong khoang tàu… Chẳng ai để ý đến dưới mặt biển đang chuyển động dữ dội…
– Nè! Mấy cậu… có cảm thấy tàu đang rung động không?
Tiếng nói ngây thơ của Bạch Dương làm cả đám tái xanh mặt…
– Sao? Cậu… cậu vừa nói gì?
Song Ngư sợ hãi nép vào Ma Kết… Thấy vậy, Nhân Mã cố giảm bớt nỗi sợ cho mọi người:
– Thôi! Yên tâm đi mà! Chiếc tàu này gặp tí mưa gió thì hề hấn gì! Đúng không Sư?
– Tất nhiên rồi!
Sư Tử khẳng định chắc nịch còn Xử Nữ chỉ khẽ nhìn vào mắt Nhân Mã… Cậu ấy cũng đang lo lắng… nhưng vẫn cố để trấn an mọi người… Bỗng dưng, cái rung động nhỏ mà Bạch Dương nói giờ đã không còn nữa… Thay vào đó, Chiếc tàu bỗng chênh vênh và khiến đôi chân mềm yếu của Cự Giải chao đảo rồi ngã xuống đất. Thiên Yết chạy đến bên Giải, bàn tay nhỏ nhắn dăng run rẩy của cô bỗng nắm chặt lấy tay của anh, đôi môi trái tim mấp máy nói thành lời:
– S… sao lại có chuyện này vậy Yết? Sao con tàu bỗng dưng bị như thế?
– Vì bão…
– SAO CƠ?
Chỉ với một câu nói của Bảo Bình… cả đám được một phen đứng hình…
– B… Bảo Bình… sao cậu biết?
Song Tử ấp úng nói…
– Dấu hiệu xảy ra nãy giờ… là dấu hiệu rõ ràng nhất… trước khi… có bão…
– K… Không… không phải chứ?
Song Ngư sợ hãi đến nỗi nước mắt cô đã bao phủ cả đôi mắt mơ mộng lúc nào không hay. Nhân Mã liền quay lại Sư Tử và hỏi gấp:
– M… mình… mình không chắc… bão…
Dường như hết hi vọng, Bạch Dương vội vàng bám lấy thành, ánh mắt cô chứa đầy sự sợ hãi… Sư Tử vội đến bên cô và đỡ cô ngồi xuống… Ánh mắt anh nhìn lần lượt từng người rồi thở dài… Thiên Bình ái ngại nhìn qua Ngưu… Bàn tay cô nắm thật chặt lấy anh như không muốn rời. Xử Nữ- cho dù cũng cảm thấy choáng váng trước lời nói của Bảo Bình nhưng cũng cố giữ lại chút sự bình tĩnh đang sắp mất dần trong cô…
– Xử à, cậu không cần phải tỏ ra mạnh mẽ… cứ là chính cậu… nếu cậu muốn…
Xử Nữ vội vã quay lại đằng sau, Nhân Mã hiện ra trước mặt cô… với ánh mắt trìu mến… và với vòng tay dang rộng… Thân hình nhỏ nhắn của cô đã nằm gọn trong lòng anh… Và… cô bắt đầu khóc… Cũng chính lúc đó, cơn mưa… thật lớn… bắt đầu đổ ập xuống…