Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 50)

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 50)

Dường như mọi chuyện đã trở nên tuyệt vọng với Song Tử… Bất ngờ… một cục đá đáng ghét ngáng ngang đường đi của Bảo Bình khiến cô vấp phải và té uỵch xuống đất…

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 50)

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 50)

– Xử à? Ma Kết bị làm sao vậy?
Đi được một đoạn khá xa chỗ Bảo Bình thì Xử bất ngờ dừng lại khiến Song Ngư ngạc nhiên. Cô nhìn xung quanh rồi lên tiếng:
– Mình có thấy Ma Kết đâu? Cậu ấy không sao chứ?
– Kết Kết không ổn tí nào hết!
Xử Nữ vừa trả lời vừa nở nụ cười tinh ý. Ánh mắt nhanh nhạy chú ý quan sát từng đường nét trên khuôn mặt đang phát hoàng của Song Ngư…
– Sao? Ma Kết… cậu ấy làm sao? Cậu mau nói đi mà!
– Chỉ có cậu mới cứu được Kết thôi! Nếu không thì…
– Mình à? Nhưng… mình không phải là bác sĩ…
Song Ngư ngập ngừng trước câu nói chứa đầy ý ẩn dụ của Xử còn cô nàng chỉ nói một cách nhẹ nhàng:
– Không đơn giản như cậu nghĩ đâu… Ma Kết! Cậu có thể lộ mặt được rồi đó!
– Lộ mặt?
Câu nói của cô nàng Xử Nữ xinh đẹp như sét đánh xoẹt ngang qua tai Ngư Ngư. Bỗng nhiên, từ sau bụi cây rậm rạp, một chàng trai có vẻ ngoài mạnh mẽ và nghiêm túc đi ra. Ánh mắt rực lửa nhìn thẳng vào Xử:
– “Cậu muốn châm dầu vào lửa à… Mình và Song Ngư giận nhau chưa đủ chắc?”
– Thế là thế nào? Cậu nói rằng Ma Kết có chuyện mà? Sao cậu ấy vẫn khỏe ra vậy?
– Ngư Ngư không thấy à? Ma Kết đang bị bệnh tương tư mà chỉ có cậu mới chữa được thôi(…). Mình đi trước để hai người nói chuyện cho dễ! Cố lên nha!
Nói rồi, Xử Nữ nhìn Ngư và nháy mắt. Cô bước đi thật nhẹ nhàng trước không khí căng thẳng bao trùm Kết và Ngư…
– Cậu vẫn khỏe chứ?(Hết câu nói rùi sao hả Kết?)
– Việc đó có liên quan đến cậu và Yumi sao?
Song Ngư trả lời mà không thèm nhìn vô mặt người đang đứng đối diện mình. Ma Kết bất ngờ thở dài và ngao ngán nói:
– Vẫn chưa hết giận mình sao?
– Có gì đâu mà giận chứ…
Song Ngư vừa nói vừa vuốt nhẹ mái tóc xanh mượt của cô. Khuôn mặt nũng nịu đáng yêu làm Kết bật cười. Thấy vậy, Song Ngư lườm anh một cái rồi lấy giọng hỏi:
– Cậu cười cái gì chứ? Bộ mình nhìn mắc cười lắm hả?
– Không… à mà có đấy… Hahaha…
Nói đến đây, Ma Kết không nhịn được nữa nên đành thốt ra vài tiếng cười the thé.
– Cậu… ở đó mà cười một mình đi!
Song Ngư bực tức đến nỗi không nói lên lời mà chỉ biết giận dỗi bỏ đi cho qua chuyện. Cô cứ ngỡ… một bàn tay nào đó sẽ nắm lấy tay mình… giọng nói của anh ấy sẽ cất lên thật ngọt ngào: “Cậu đừng đi! Ở lại với mình nhé!” . Và rồi… môi hai người sẽ chạm… ánh nắng hoàng hộn chiếu rọi lên cảnh vật đang chìm vào quên lãng… một tiếng nhạc trữ tình đâu đó vang lên… thật lãng mạn… thật nhè nhẹ… Và từ trên trời… một cặp chim bồ câu nhẹ nhàng cất cánh bay về tổ…(t/s: *toát mồ hôi+ sởn gai ốc*). Nhưng không… không có bàn tay níu kéo cô lại… không có bất cứ giọng nói ngọt ngào nào vang lên… Cô vẫn cứ đi… và vẫn cứ chờ đợi…
– “Để làm gì chứ?”
Trên mỗi bước đi của Song Ngư như càng thêm nặng nề… Một ngọn gió khẽ thoảng qua làm mái tóc nhẹ nhàng bồng bềnh theo gió…
– “Chẳng hề hấn gì hết…”
—–o0o—–o0o—–o0o—–o0o—–
– “Tình cờ… đến vô tình…”
Im lặng… để cảm nhận… tiếng nói thổn thức của trái tim đã ấp ủ bao ngày… để biết nên nói yêu hay không… để biết rằng… mình vẫn còn thuộc về nhau… You are steal my heart…
– Hai người…
Giọng nói vang lên thật rõ đủ để Thiên Yết có thể nghe thấy. Nhẹ nhàng, anh buông Cự Giải ra như vẫn còn muốn níu kéo… Ánh mắt nhìn thẳng vào người con trai đang đứng trước mặt mình- Kaina… Một nụ cười dắc ý hiện lên trên khóe môi củaThiên Yết… Cự Giải chỉ biết đỏ mặt, bối rối và nói:
– Kaina… cậu mới đến…
– Ừ… mình đến tìm cậu… và…
– Xin lỗi vì chuyện lúc nãy. Chúng tôi không biết là cậu đã ở đây nãy giờ!
Thiên Yết vừa nói, mặt vẫn lạnh như băng vừa lấy tay choàng qua vai Cự Giải khiến cô đỏ mặt và ấp úng nói khẽ:
– Cậu làm gì vậy?
– Sao vậy? Chẵng lẽ mình không có quyền à?
– Hug?
Hơi bất ngờ trước cách cư xử khác thường của Thiên Yết, Cự Giải đứng im và bất động… Kaina mỉm cười nhìn hai người và lên tiếng:
– Có vẻ như mình không nên làm phiền hai cậu. Ơ… Cự Giải à… lần sau tụi mình sẽ học nhóm…
– Ơ… ừm… tất nhiên rồi…
Cự Giải ráng mỉm cười và liếc qua Yết. Khuôn mặt anh như tỏ ra vẻ mình là người chiến thắng vậy và bàn tay… vẫn đang siết chặt lấy Cự Giải như sợ sẽ mất cô…
—–o0o—–o0o—–o0o—–o0o—–
– Bảo Bình! Đợi mình! Nghe mình giải thích đã!
Song Tử vừa chạy vừa hét lớn nhưng có vẻ như mọi công sức của anh đã bị Bảo Bình gạt qua. Cô vẫn cứ bước… bước thật nhanh để không thể nhìn thấy anh nữa… Mặc dù… cô vẫn không hiểu tại sao mình lại cư xử như vậy… Lí trí và trái tim của cô như bị tách đôi ra và không thể hào hợp lại với nhau…
– Bảo Bình à! Đừng giận nữa mà!
– …
Vẫn không có tiếng nói từ Bảo Bình được đáp lại… Dường như mọi chuyện đã trở nên tuyệt vọng với Song Tử… Bất ngờ… một cục đá đáng ghét ngáng ngang đường đi của Bảo Bình khiến cô vấp phải và té uỵch xuống đất… Một cơ hội tốt cho Song Tửđể đuổi kịp Bảo Bình… Nhưng cô đã nhanh chóng đứng dậy và cố bước thật nhanh với cái chân khập khiễng để bù lại cho khoảng thời gian đó. Rồi bỗng nhiên, một bàn tay đã nắm chặt lấy tay cô khiến Bảo Bình muốn đi cũng không được…
– Cậu làm gì vậy? Bỏ mình ra đi!
– Không bao giờ?
– Sao cơ?
– Dù có chết mình cũng không buông tay cậu ra đâu!
– Cậu…
Bảo Bình cố vũng vẫy để rút tay lại nhưng không được. Có một sức mạnh nào đó khiến Song Tử không thể bỏ ra… càng không thể để cô đi thêm một bước nào nữa…
– Cậu đúng là đồ ngang bướng mà… Bỏ mình ra đi… Bộ cậu không sợ Thiên Bình ghen chắc?
– Ít nhất thì cậu cũng phải nghe mình giải thích chứ? Mình…
– “Tít… tít…”
Từ phía ngõ quẹo, một chiếc xe tải cỡ lớn từ đâu phóng ra và nhấn còi inh ỏi… Có vẻ như… cuộc giằng co giữa hai người phải chấm dứt tại đây…
– Bảo Bình! Đứng gọn vô! Đợi mình…
– Song Tử…
Nói rồi… cuối cùng… điều ước của Bảo Bình đã thành sự thật… Song Tử đã buông tay cô… thật nhanh… có thể là trong chớp nhoáng… Hai người… tách ra hai nơi… Chiếc xe đó chạy qua… Bảo Bình… không còn thấy hình bóng của Song Tử đâu nữa trong làn nước mắt cứ rơi…
– “Song Tử… cậu là đồ ngốc… Đồ thất hứa… Cậu đã hứa là sẽ không bao giờ buông tay mình mà…”