Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 49)

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 49)

Câu nói của Yết làm Giải chỉ biết gương đôi mắt ngây thơ của mình ra lén nhìn anh. Gương mặt lạnh lùng đẹp trai ghé sát vào môi cô và đặt lên đó một nụ hôn nống cháy…

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 49)

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 49)

– Chết thật! Bảo Bình và Song Ngư chạy đi đâu mất rồi!
Giữa trưa nắng chang chang, Song Tử đứng ngó ngược ngó xuôi với vẻ mệt mỏi như thể anh không thể bước tiếp thêm một chút nào nữa. Bất ngờ, anh cảm nhận được một bàn tay của ai đó kéo mình lại… Tiếng nói nghiêm túc đó lại vang lên như muốn ám ảnh anh:
– Suỵt! Song Tử, tụi mình có chuyện muốn nói…
– M… Ma Kết? Cậu làm mình hết hồn đấy. Chuyện gì mà mờ ám vậy?
Song Tử thở phào khi quay lại nhìn người vừa bắt cóc mình còn cô gái bên cạnh Kết thì nheo mắt nói:
– Mờ ám gì hả? Tụi mình đang cố giúp cậu đó. Chỉ cần… cậu ngoan ngoãn hợp tác…
Nói đến đây, ánh mắt Xử bỗng trở nên tinh ý làm Song Tử hơi rờn rợn người:
– C… cậu làm mình sợ đó… Mà… hợp tác chuyện gì?
– Kết Kết, cậu nói trước đi!
Xử liền quay qua Ma Kết và thúc giục anh chàng. Kết đứng dậy và ra dấu cho một ai đó. Từ phía xa, một cô gái có vẻ ngoài xinh đẹp và thân hình mảnh mai tiến đến gần ba người… Đoạn Ma Kết nói tiếp:
– Song Tử! Cậu và Bình Nhi hãy làm như thế này…

– Không… không ổn đâu! Bảo Bình bị như thế này… một phần… cũng là do mình… Với lại Thiên Bình còn Kim Ngưu nữa, nhỡ may cậu ấy hiểu lầm tụi mình thì sao đây?
– Không sao mà! Kim Ngưu rất tốt, xong chuyện này thì mình sẽ giải thích cho cậu ấy! Song Tử, cậu khỏi phải lo!
Bình Nhi mỉm cười duyên dáng và an ủi tinh thần mọi người. Bất ngờ, câu nói của Xử Nữ làm cả đám giật mình:
– Mấy cậu xong chưa? Bảo Bình đang đến đó!
– Cái gì? Cuối cùng cũng tìm thấy cô ấy rồi… Bảo…
Song Tử đang nói thì Ma Kết liền ngăn lại bằng một giọng khó chịu:
– E hèm… cậu rốt cuộc là đang làm gì thế hả?
– À… mình quên mất… Thiên Bình?
– Ừm…
Nói rồi, Song Tử chìa tay ra còn Bình Nhi thì nhẹ nhàng đặt vào tay anh. Hai người từ từ tiến đến gần Bảo Bình như là một dịp tình cờ… Cũng từ xa xa, Song Ngư cùng Bảo Bảo đang đi tới… Họ gặp nhau… với ánh mắt ngạc nhiên… Dĩ nhiên, điều làm Bảo Bình chú ý nhất chính là…
– Song Tử… đây là ai vậy?
– À… Thiên Bình… không ngờ lại gặp cậu ở đây! Tụi mình đi chỗ khác cho hai người họ nói chuyện đi!
Song Ngư mỉm cười khi nhìn thấy Thiên Bình rồi định kéo cô đi thì Bình Nhi lại khưng lại:
– Đi đâu chứ! Mình muốn ở đây với Song Tử cơ!
– T… Thiên Bình… hôm nay cậu bị sao vậy? Chẳng phải cậu và Ngưu…
– Đừng nhắc đến tên cậu ta nữa…
Một lời nói vô tình bỗng được thoát ra từ khuôn miệng xinh xắn của Thiên Bình. Cô khẽ cảm thấy đau nhói trong tim nhưng lại cố kìm lại… Việc hệ trọng như thế này không thể để lỡ… Thôi thì…
– Có ai nói cho mình biết là tại sao Ngư Ngư lại có mặt ở đây không?
Từ phía xa, Xử Nữ và Ma Kết đã chứng kiến hết mọi chuyện, anh quay qua hỏi cô:
– Giờ làm sao đây? Ngư Ngư sẽ phá hỏng kế hoạch của tụi mình mất!
– Chỉ còn một cách…
Xử nói, ánh mắt như dăng mỉm cười nham hiểm với Kết…
– SONG NGƯ!
Nghe gọi tên mình, Ngư Ngư bất ngờ quay lại… Xử Nữ đang hớt hải chạy tới với bộ dạng hốt hoảng. Song Ngư vẫn đứng tròn mắt như vẫn không hiểu chuyện gì trong khi Xử nở một nụ cười nham hiểm…
– Đi theo mình nhanh! Nhanh lên!
– Sao gấp vậy? Cậu có chuyện gì sao?
Song Ngư vẫn lưỡng lự đứng yên chưa muốn rời đi.
– Cậu không đi thì Ma Kết gặp nguy đó(…)!
– Cái gì?
Hai người- ở hai nơi cùng đồng thanh. Song Ngư vội vàng chạy theo Xử Nữ nhưng trước khi đi, cô vẫn còn ngoái lại nhắc nhở Bảo Bình:
– Cậu cứ bình tĩnh nhé! Mình sẽ về liền!
– Song… Song Ngư…
Bảo Bình khẽ gọi nhưng Ngư Ngư đã bị Xử lôi đi mất. Chỉ còn lại Song Tử và Thiên Bình phải tiếp tục vở kịch…
– Bảo Bảo, đây là cô gái mà mình đã nói với cậu đó, Thiên Bình…
– Sao? Là… cô ấy?
Một thoáng bất ngờ, Bảo Bình đứng tròn mắt nhìn cô gái đang đứng trước mặt mình…
– “Cô ấy… đẹp quá… Hai người họ… xứng đôi thật đấy…”
– Chào cậu, Bảo Bình!
Thiên Bình nở một nụ cười duyên dáng với cô rồi quay qua nhìn Song Tử với cái nhìn âu yếm.
– “Chuyện quái gì đang xảy ra thế này? Mình có là gì đâu chứ? Sao mình lại có thứ cảm giác này? Song Tử… cậu làm mình… thất vọng… đau khổ… ghen… Khoan đã… hình ảnh này rất quen… quen lắm… Thế là sao? Hình như… mình đã nhớ được gì đó…”
– Bảo Bình… cậu không sao chứ?
Nhìn bộ dạng bơ phờ của Bảo Bảo thật sự làm Song Tử phải lo lắng. Bất ngờ… cô phát hiên ra khóe mắt của mình có cái gì đó…
– “Nước mắt sao?”
Từ từ, cô ngước đôi mắt xanh biếc lên nhìn Song Tử với đầu óc trống rỗng… Một lời nói vô ý thức được cất lên:
– Song Tử… mình hận cậu…
Rồi đột nhiên, cô ném cho hai người một cái nhìn căm hận rồi chạy vụt đi… Thiên Bình mỉm cười nhìn Song Tử và khẽ nói:
– Thành công rồi… Cậu ấy vẫn còn rất yêu cậu đó… Mau đuổi theo đi…
Song Tử cũng rất bất ngờ trước hành động của Bảo Bình. Anh lớ ngớ một hồi rồi mới gắng chạy theo bóng cô đang mờ dần. Chỉ còn lại Thiên Bình…
– Đủ rồi đó… Cậu có thể ra…
Ánh mắt cô hướng về bức tường đằng sau… Một chàng trai đi ra… Với giọng nói được cất lên nhẹ nhàng và nụ cười đẹp chết người:
– Cậu đúng là… không thể cho mình trốn thêm một lúc nữa sao?
—–o0o—–o0o—–o0o—–o0o—–
– “Thiên Yết… cứ mỗi khi mình muốn kết thúc… thì cậu lại làm cho mình cảm thấy như chỉ vừa mới bắt đầu… Cậu đáng ghét!”
– Mình về rồi đây!
Cự Giải bước vào rồi cất giọng nhẹ nhàng với khuôn mặt như chưa có chuyện gì xảy ra. Trước mặt cô, Thiên Yết đang đứng như đã đợi cô sẵn từ trước với ánh mắt và nụ cười nham hiểm khiến Giải có cảm giác không an toàn chút nào. Cô cố lấy giọng mở lời:
– Sao… sao cậu không lên giường nằm…
– Không thích…
– Ưm… vậy… nếu không có chuyện gì thì mình… mình về đây…
Cự Giải xấu hổ định đi ra cửa thì bất ngờ Thiên Yết kéo tay cô lại và ôm chặt Giải vào lòng. Cô bỗng thấy mặt mình đỏ bừng lên, bàn tay trắng nõn khẽ đẩy anh ra và ấp úng nói:
– Yết à… cậu định làm gì? Buông mình ra… kì quá…
– Đơn giản là trả thù tất cả những gì cậu gây ra cho mình…
– T… trả thù… cậu… ưm…
Câu nói của Yết làm Giải chỉ biết gương đôi mắt ngây thơ của mình ra lén nhìn anh. Gương mặt lạnh lùng đẹp trai ghé sát vào môi cô và đặt lên đó một nụ hôn nống cháy. Đúng lúc dầu sôi lửa bỏng đó, cánh cửa phòng bệnh bật mở…