Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 41)

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 41)

Xử Nữ quay mặt bỏ đi. Bất ngờ… một bàn tay kéo cô lại… đôi mắt nâu lấp lánh mở to hết cỡ… môi cô… đã chạm vào môi anh từ lúc nào… ngỡ ngàng?…

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 41)

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 41)

– … Chỉ cần cậu nhớ mình là ai… cho dù bất cứ chuyện gì… mình cũng làm… Yết à…
Không khí căn phòng lại chìm trong tĩnh lặng… đối mắt long lanh của cô nhìn chăm chú và say sưa vào khuôn mặt với vẻ lạnh lùng đã làm tan chảy trái tim của biết bao cô gái xinh đẹp… trong đó… có cả cô… Bất ngờ, hang long mày rậm của anh nheo lại cùng lúc bàn tay cứng rắn đó siết chặt lấy tay làm cô giật mình… Cô cảm nhận được một hơi ấm tỏa ra từ tay anh… Và cứ thế, tay cô run lên một cách khó hiểu… Đôi mắt xám lạnh lùng mở toang ra… Ngay sau đó là một giọng nói thân thuộc:
– Cô làm gì ở đây?
– Mình…
Câu nói của Thiên Yết như làm trái tim Cự Giải nhói lên một hồi. Cô trả lời với vẻ mặt lúng túng, đôi tay nhỏ nhắn và mềm mại của Giải vẫn còn nằm gọn trong tay Yết. Anh nói tiếp:
– Cô đến đây làm gì?
– Mình đến để thăm cậu mà…
Cự Giải trả lời bằng ánh mắt dịu dàng- cái ánh mắt ấy đã từng cảm hóa được tảng băng di động đó… Thoáng chốc, anh khẽ bỏ tay cô ra với vẻ mặt có chút bối rối nhưng điều đó anh lại không thể hiện qua nét mặt… Cự Giải đứng lên và lập tức đỏ mặt và nhỏ nhẹ nói:
– Cậu… hết đau chưa? Có đói không? Mình đi mua gì cho cậu nha! Cậu…
Cự Giải chưa kịp nói hết câu nói Yết Yết ra dấu cho cô dừng lại và nhăn nhó lên tiếng:
– Cho dù tôi được xuất viện thì bị cô tra hỏi nhiều như thế này thì…
– Cho mình xin lỗi. Mình… mình chỉ lo cho cậu thôi…
Câu nói tưởng chừng rất đơn giản của Cua lại làm cho Yết nhà ta phải mềm lòng… Giọng nói anh đã có chút dịu lại:
– Sao cô lại quan tâm đến tôi như thế chứ?
– Ừm… cậu… tự biết đi(Ax! Trả lời lãng xẹt vậy Cua!)
– Vậy giờ cô còn chuyện gì nữa không?
Thiên Yết hỏi còn Giải thì lập tức trả lời:
– Hết rồi… Vậy thôi mình đi về để cậu nghỉ ngơi nha!
Nói rồi, Giải định bước đi ra cửa thì giọng nói vô tư của Yết như sét đánh ngang tai cô…
– E hèm. Trong lúc ngủ tôi có nghe thấy ai nói rằng chỉ cần cậu nhớ mình là ai thì bất cứ điều gì mình cũng làm phải không nhỉ?
– H… Hả? Ngủ mà cậu cũng nghe thấy nữa sao?
Cự Giải há hốc mồm kinh ngạc trong khi Yết vẫn giữ khuôn mặt bình thản:
– Chuyện đó không quan trọng. Vậy giờ nếu tôi nói rõ cô là ai thì cô… phải nghe lời tôi… Được chứ?
– Ưm… chuyện đó… chuyện đó…
Thấy bộ dạng ấp úng ngập ngừng của Giải, Yết lại giả vờ không quan tâm:
– Thôi được. Nếu cô không chịu thì thôi vậy…
– Mình đồng ý!
Cự Giải nói một cách dứt khoát còn Yết chỉ mỉm cười ranh mãnh- nụ cười này làm cho Giải Giải có một cảm giác không an toàn chút nào(Hix!). Rồi thật bất ngờ, Yết tuôn ra một tràng dài trước sự ngỡ ngàng của Cự Giải:
– Cô tên là Cự Giải. 15 tuổi. Tính tình dịu dàng và biết quan tâm đến người khác nhưng đôi lúc hơi hậu đâu. Nấu ăn ngon, thích ở nhà hơn là ra ngoài đường… Blap… Balp… Blap…(OMG!)
– Cậu… không thể nào… làm sao… cậu…
Trước sự ngỡ ngàng tột độ của Giải thì Yết chỉ mỉm cười và nói:
– Song Ngư nói cho tôi biết đó! Và bây giờ thì…
– Trời ơi Ngư ơi là Ngư. Cậu hại mình rồi…
Giải Giải lầm bầm và rối rít lên. Ngay sau đó, cô quay lại nhìn Thiên Yết với một nụ cười… trừ(>.<). Bất ngờ, Thiên Yết lên tiếng:
– Tôi đói quá. Mua cơm cho tôi chứ? Cho cô 4 phút…
– C… cái gì?
Thấy bộ dạng ngơ ngác- hay nói cách khác là lớ ngớ của Giải, Thiên Yết nheo mày và nói:
– Một… hai… ba… bốn… năm… Khi nào xong bốn phút mà chưa có cơm thì đừng trách tôi…
– Ơ… ơ…
Cự Giải nhìn Yết rồi như vừa kịp nhận ra vấn đề. Cô chạy vèo xuống lầu với tốc độ cực nhanh mà khỏi cần đi thang máy(OMG!)… Liệu mọi chuyện có diễn ra suôn sẻ với Giải hay không đây? Vẫn còn là một vấn đề đó ^^…
—–o0o—–o0o—–o0o—–o0o—–
– “Stay with me… please…”
– Bạch Dương!
Cừu Con ngoái đầu lại sau tiếng gọi của Akagi và mỉm cười tự nhiên:
– Sao? Cậu có chuyện gì à?
– À! Cũng chẳng có gì quan trọng. Mình tình rủ cậu đi chơi ấy mà! Gần đây mình nghe nói có khu vui chơi mới được xây dựng đó. Tụi mình đến thử nha!
– Mình… mình…
Bạch Dương lập tức trở nên phân vân. Chưa bao giờ cô thấy bối rối như lúc này… Bởi vì…
– Sao vậy? Cậu không đi được à?
– À… chẳng qua là mình…
Bạch Dương chưa kịp nói hết câu thì Akagi liền nắm lấy tay cô và cười nhẹ nhàng:
– Nếu vậy thì tụi mình đi thôi. Còn chần chừ gì nữa?
– Ơ… Akagi à…
Bất ngờ, ngay sau cô nói của Cừu, một bàn tay khác cũng nắm lấy tay cô thật chặt… vẫn giọng nói cao ngạo đó vang lên:
– Ở lại đi… Bạch Dương…
Cô vội vàng quay đầu lại và ngỡ ngàng cất tiếng nói:
– Sư Tử? Sao cậu chưa về? Giờ này là xe đến đón cậu rồi mà?
– Mình chưa thể về được Bạch Dương à… nếu không có cậu…
Sư Tử trả lời bằng ánh mắt rực lửa nhìn tình địch của mình và anh cũng được đáp lại bằng giọng nói ấy:
– Cô ấy bận rồi. Để khi khác đi!
– Bạch Dương không muốn thì cậu đừng có ép chứ?
– Mình không ép. Cậu tự nguyện phải không Cừu Con?
– Này! Chỉ có tôi mới được gọi Bạch Dương như thế!
– Đó là biệt danh của Bạch Dương mà tôi đã gọi từ khi lên ba rồi. Tại sao chỉ mình anh mới được gọi như vậy chứ?
– Đó là quyền cảu tôi. Vì cô ấy là của tôi!
– Tôi lại không nghĩ vậy, anh chàng kiêu căng…
– Cậu nói cái gì đấy hả?
Bị giằng co hoài, cuối cùng Bạch Dương cũng được lên tiếng:
– Hai cậu… thôi ngay đi…
– Bạch Dương à! Tụi Mình đi thôi.
Akagi vừa nói vừa kéo tay Bạch Dương đi thì bị Sư giữ lại:
– Cậu sẽ ở lại với mình chứ? Bạch Dương?
– Ơ… mình… mình…

(đố các bn Cừu Con chọn ai đây?)
—–o0o—–o0o—–o0o—–o0o—–
– Nhân Mã… Đợi mình…
Xử Nữ vừa nói vừa chạy theo Nhân Mã đang đi trên đường. Vừa nghe thấy tiếng nói ấy, anh liền dừng bước và quay đầu lại…
– Sao cậu không về đi mà ở đây làm gì? Không khéo lại bị ăn hiếp như hôm trước!
– Nhưng mà lúc nào cậu cũng ở bên mình mà. Mình không lo đâu!
– Mình tưởng chỉ khi bên Kết thì cậu mới không lo chứ?
Câu nói của Nhân Mã bất ngờ khiến Xử Nữ đứng lại. Nhân Mã quay lại và tròn mắt hỏi:
– Sao vậy? Có gì không ổn sao?
– …
Một thoáng im lặng, Xử cúi gầm mặt xuống và nhẹ nhàng cất bước đi vào con hẻm tối om. Bất ngờ, Mã chạy theo và cất giọng nói:
– Cậu sao thế? Giận rồi à?
– Bỏ mình ra đi! Mình tự về được…
Nói rồi, cô gỡ tay Mã ra rồi cứ một mạch bước đi…
– Nè! Ít nhất thì cậu cũng phải cho mình lí do chứ?
Nhân Mã chạy theo Xử và nói còn cô thì bất ngờ đứng lại nhìn Mã nghiêm khắc và lên tiếng:
– Có cần thiết phải vậy không? Cậu cũng đâu cho mình biết lí do mà cậu lại giận dai như vậy chứ?
Ngay sau đó, Xử Nữ quay mặt bỏ đi. Bất ngờ… một bàn tay kéo cô lại… đôi mắt nâu lấp lánh mở to hết cỡ… môi cô… đã chạm vào môi anh từ lúc nào… ngỡ ngàng?… sau đó… hàng mi cong nhẹ nhàng nhắm lại… (hên là kiss trong ngõ hẻm đấy nha! Thank t/g chưa đó?)