Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 39)

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 39)

Mọi tiếng nói của Ngư đều vô tác dụng. Cô bỗng thấy lạnh sống lưng… Đôi mắt xanh biếc đang sợ hãi khẽ nhìn lại toàn bộ phòng vệ sinh… bình thường thì nó chẳng có gì đặc biệt nhưng hôm nay…

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 39)

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 39)

– Bỏ tôi ra! Bỏ ra!
Cự Giải vừa hét lên hoảng sợ vừa cố vùng vẫy nhưng tên đó lại càng siết chặt cô và nở một nụ cười man rợ:
– Cho dù cưng có hét to đến cỡ nào thì cũng không ai đến cứu đâu.
– Thiên Yết… Thiên Yết…
Đôi môi xinh xắn của Giải Giải mấp máy thành lời. Bất chợt, kỉ niệm giữa cô và Thiên Yết chợt ùa về(OMG! Giờ này Cua vẫn còn tâm trí nữa ak?). Cứ mỗi lần cô bị trêu ghẹo hay bắt nạt, luc’ nào cậu ấy cũng xuất hiện để bảo vệ cô và sẵn sàng giết tên cái tên không biết điều đó. Nhưng bây giờ… những gì đẹp đẽ nhất về cô đã bị cậu ấy quên sạch cả rồi… tất cả mọi thứ… cuốn theo gió cả rồi… có lẽ là mãi mãi… Một… hai… ba giọt nước mắt bỗng dưng lại rơi xuống đất vã vỡ tan ra như hạt pha lê. Trong khi đó, cô lại không để ý thấy có một tiếng động lạo xạo gì đó trên cây…
– T… T…(cái quái gì đây?)
Tên hung hãn đó bỗng tái mét mặt lại, miệng hắn lắp bắp không thành lời. Trước mặt hắn ta là một chàng trai… với đôi mắt rực lửa tỏa đầy sát khí… như muốn giết chết cái tên khốn nạn đó… càng nhìn, ánh mắt đó càng trở nên vô cùng đáng sợ… Bất ngờ, hắn hét toáng lên và chạy đi mất để lại Cự Giải sững sờ ngồi phịch xuống đất…
– Hắn vừa nói… T… là… Thiên Yết sao…?
Cự Giải liền quay mặt lại. Đôi mắt to tron đen láy nhìn xung quanh nhưng không phát hiện ra được gì. Cô khẽ cúi đầu xuống và khẽ tở dài…
– Có phải cậu không, Thiên Yết? Không thể nào, Thiên Yết không nhớ gì về mình hết. Với lại, đáng lẽ giờ này cậu ấy đang ở trong bệnh viện rồi chứ… Yết à…
Trong lúc mải than thở, cô lại không để ý có một ánh mắt khác cũng đang nhìn cô… một cách thân thương… một cái nhìn thật đặc biệt…. đối với một người đặc biệt…
– Cự Giải… mình luôn mãi ở bên cậu… cho dù có thế nào đi chăng nữa…(Ặc!chết vì cái tên này quá!)
—–o0o—–o0o—–o0o—–o0o—–
– Thôi chết rồi! Cự Giải?
Đang đi trên đường cùng Nhân Mã, Xử Nữ bỗng la toáng lên(cuối cùng cũng nhớ ra Cua!). Cô vội vàng chạy đi thì Nhân Mã kéo lại và hỏi:
– Cậu đi đâu mà gấp gáp thế. Bộ Cự Giải bị làm sao hả?
– Mình… mình quên mất cậu ấy… cậu ấy… bị tên kia lôi đi trước luc’ cậu đến… giờ phải làm sao đây Mã?
Xử Nữ rối rít lên còn Mã thì trơn mắt:
– Cái gì? Sao cậu không nói sớm chứ? Giờ Cự Giải đang ở đâu.
– Mình… mình cũng không nhớ lắm… nhưng…
– Mấy cậu tìm mình có phải không nè?
Một giọng nói dịu dàng và quen thuộc vang làm làm Xử và Mã giật mình nhìn lại. Trước mắt hai người là pé Cua vẫn còn nguyên vẹn. Xữ Nữ sững sờ vì quá bất ngờ. Nhưng ngay sau đó, cô bất ngờ ôm chặt Cự Giải và nói trong tiếng nắc:
– Giải Giải. Mình xin lỗi. Mình đã bỏ mặc cậu. Mình xin lỗi Giải nhiều lắm… hức…
– E hèm. Lớp phó xét nét của lớp không được thể hiện cảm xúc thái quá như vậy đâu đó. Dù sao thì mình cũng ở đây rồi mà. Mình không giận Xử đâu.
Cự Giải nhẹ nhàng nói nhưng tâm trí cô lúc nào cũng nghĩ về một cái gì đó…
– Thôi dủ rồi. Hai người xong chưa đó. Theo như pé đồng hồ của mình thì tụi mình muộn học khoảng 15 phút rồi đó!
Câu nói tưởng chừng rất nhẹ nhàng của Nhân Mã nhưng lại làm cho hai cô nương kia tròn mắt:
– Cái… cái gì? 15 phút…
Cả hai cùng đồng thanh. Ngay lập tức, Cua và Xử phóng vèo tới trường với tốc độ cực nhanh. Nhân Mã đứng đơ một hồi rồi cũng chạy theo và gọi lớn:
– Nè. Không đợi mình à? Trời ạ, con gái gì mà chạy nhanh thấy sợ luôn… Đợi mình…
—–o0o—–o0o—–o0o—–o0o—–
– E… em chào… thầy…
Cự Giải cùng Xử Nữ thở không ra hơi và nói. Thầy giáo nhìn hai cô bé ngoan ngoãn và nghiêm túc của lớp, tiếp theo là anh chàng Mã Mã ham chơi cũng vừa đến cửa lớp và thở dốc. Bất ngờ, Song Ngư đứng lên và lên tiếng:
– Thưa thầy. Thầy cho ba bạn ấy vô lớp đi mà!
Nói rồi, Ngư Ngư liền giở tuyệt chiêu ra. Đôi mắt cô mở to tròn và long lanh với ánh nhìn vô cùng vô cùng… tội nghiệp(Ngư nhà ta cũng pro quá ha!). Thầy giáo liền thở dài và lắc đầu rồi nói với ba đứa học sinh yêu quí của mình bằng giọng nghiêm nghị:
– Thôi. Các em vào lớp đi. Nhưng không có lần sau đâu!
– Dạ em cám ơn thầy!
Buổi học cứ thế lặng lẽ trôi qua, cả lớp xôn xao về sự vắng mặt của Bảo Bình nhưng Kim Ngưu và Song Tử đã khéo léo lừa được những thành phần từ ngây thơ đến gian xảo của lớp(Haizzz!). Một tiếng trống vang lên…
– Song Ngư, để mình đưa cậu về nha!
– Ukm…
Song Ngư đang định trả lời thì Yumi nhảy vô xen giữa câu chuyện hai người:
– A! Ma Kết. Mình có một số bài toán khó muốn hỏi cậu đó. Giúp mình nha!
Với thân phận là lớp trưởng, Ma Kết không thể không từ chối sứ vụ của mình. Song Ngư đứng lặng người nhìn hai người họ nói chuyện và trao đổi vui vẻ.
– Aish. Mình cứ nghĩ lung tung. Ma Kết đã nói rõ rồi mà…
Cô lầm bầm trong miệng rồi chạy vụt xuống nhà vệ sinh. Sau khi rửa mặt tỉnh táo, Song Ngư nhìn vào gương rồi tự nói với mình:
– Không thể có chuyện đó được. Ma Kết… tuyệt đối không như vậy…
Nói rồi, cô nhẹ nhàng bước ra cửa và mở nhưng…
– Cạch… cạch…
– Sao khó mở thế này? Chẳng lẽ nó bị khóa sao? Có ai không. Giúp với!
Mọi tiếng nói của Ngư đều vô tác dụng. Cô bỗng thấy lạnh sống lưng… Đôi mắt xanh biếc đang sợ hãi khẽ nhìn lại toàn bộ phòng vệ sinh… bình thường thì nó chẳng có gì đặc biệt nhưng hôm nay… cả trường đã về hết… và một mình cô ở trong đây… Thế là trí tưởng tượng của cô lại tạo ra vô số những gì kinh dị nhất. Tiếng nước xả bồn cầu đột nhiên vang lên, một cuộn giấy trắng tinh lăn dài trên sàn nhà mà không bao giờ dừng lại hoặc đơn giản là một vậy gì đó đầy máu me rớt xuống ngay trước mặt cô.
– Sao… sao lạnh quá vậy nè?
Song Ngư lầm bầm, khuôn mặt xinh đẹp bỗng tái mét lại. Bất ngờ, một con gián bò ngang qua trước sự kinh hoàng của pé Ngư và…
– AAAAAAAAAAAAAAAAA!
Tiếng hét động trời của Ngư Ngư vang lên tận trên lớp. Ma Kết đang ngồi giảng bài cho Yumi thì bất ngờ đứng bật dậy. Đôi mắt nhanh nhạy nhìn quanh và lên tiếng:
– Cậu có nghe thấy gì không?
– Thấy gì chứ? Nãy giờ ở đây mình chẳng nghe thấy tiếng của ai hết!- Yumi trả lời bằng vẻ thản nhiên.
– Không. Rõ ràng mình nghe thấy tiếng gì mà… quen lắm… hình như là… SONG NGƯ…
Ma Kết hét lên và liền chạy xuống lầu để lại Yumi đứng đó. Cô khẽ nhếch mép cười bí hiểm và nói:
– Cảm nhận tốt đó… rất tốt… như là có một sợi dây… thật đặc biệt…