Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 36)

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 36)

Tiếng xe chạy đều đều. Những lời nói của cái tên Thiên Yết cứ luẩn quẩn trong đầu Ma Kết mặc dù anh đang cố quên chúng đi. Đôi mắt đen của anh khẽ liếc qua Ngư Ngư…

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 36)

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 36)

– Ba ơi…
Tiếng nói trong trẻo và tinh nghịch vang lên thật to, thật rõ. Một cô bé cỡ 4, 5 tuổi vừa chạy nhảy tung tăng vừa gọi to. Cô sở hữu mái tóc tím nhạt bồng bềnh đầy mơ mộng, đôi mắt xanh biếc như viên pha lê và khuôn mặt xinh xắn, bụ bẫm. Tuy vậy, tính cách cô thì lại trái ngược với ngoại hình dễ thương. Cánh cửa hầm được mở ra một cách khó nhọc. Cô chạy lại ngay chỗ bố mình đang hì hục ngồi hang giờ nghiên cứu cái loại thuốc gì gì đó và nói:
– Ba ơi. Ba đang làm gì thế?
– À. Bảo Bình ngoan. Ba đang chế tạo một loại hóa chất…
Ông nói, mắt vẫn không rời bàn làm việc còn Bảo Bình thì lại nổi hứng tò mò lên và thế là một loạt câu hỏi được cô bé nêu ra:
– Nó là loại hóa chất gì thế? Có ăn được không ạ?
– Không ăn được đâu con. Vì nếu lỡ tay để nó tiếp xúc với bên ngoai thì sẽ gây ra cháy nổ đó con.
Câu nói của ba làm Bảo Bình nghiêng đầu qua một bên nhìn lọ chứa cái chất chết người đó, đôi mắt nheo lại:
– Vậy sao ba lại làm ra nó chứ. Chẳng có ích gì hết.
– Mai mốt lớn lên rồi con sẽ hiểu. Thôi bảo bối của ba, con lên nhà chơi để ba làm việc nhé!
Nói rồi, ông nhấc bổng Bảo Bình lên và bế cô bé lên nhà rồi lại tiếp tục với công việc. Bảo Bình rất yêu ba và yêu cả công việc ba làm nữa. Cô tự hứa sau này nhất định phải làm một nhà khoa học vĩ đại như ba của cô. Nhưng chuyện gì đến cũng sẽ đến với mẹ cô – một người phụ nữa xinh đẹp, tràn đầy tuổi thanh xuân bị gia đình ép buộc phải kết hôn với người bà không yêu… Nhưng Bảo Bình thì không biết điều đó đối với một cô bé ngây thơ. Bỗng dưng, cánh cửa hầm mở ra một cách vội vã… là ba cô… ông ấy đi lên nhà với vẻ mặt hồ hởi… trên tay ông cầm một bình đựng thứ nước gì đấy. Ánh mắt ông nhìn Bảo Bình một cách âu yếm:
– Ba đã thành công rồi Bảo Bình à. Ba đã thành công rồi…
Nói rồi ông ôm Bảo Bình vào lòng làm cô bé tròn mắt không hiều gì cả…
– À đúng rồi. Để ba báo cho mẹ con biết nha!
Lập tức, ông đứng dậy và cố đi thật nhanh tới phòng của ông. Nhưng lại không biết chuyện gì sắp xảy ra… Cánh cửa phòng đột nhiên mở ra… vợ ông… cùng với một người đàn ông khác… Bảo Bình cũng len vào… Với câu nói hồn nhiên của trẻ thơ nhưng lại như hàng ngàn con dao sắc:
– Ai vậy mẹ?
– E… em tưởng anh đang ở dưới hầm chứ?
Mẹ Bảo Bình ấp úng nói, khuôn mặt bà lộ rõ vẻ lo sợ còn ông thì gằn giọng:
– Em… đã phản bội tôi…
Nói rồi ngay sau đó, bình thí nghiệm củng ông rớt xuống đất và vang lên một tiếng “Xoảng”. Cái thứ nước hóa học đó lan ra sàn nhà và bất ngờ nổ tung. Ngọn lửa đó như là một con quái vật nuốt chửng cả căn nhà. Mẹ Bảo Bình vội vã chạy đi tìm con và hét to:
– Bảo Bình! Con ở đâu? Bảo Bình… Con có nghe thấy mẹ không? Bảo…
Bất ngờ, một miếng gỗ to rớt xuống chắn ngang lối đi của bà. Gã tình nhân đó vội vã kéo tay bà đi cho dù nước mắt bà rơi lả chả…
– Bảo Bình!
– Ba! Mẹ! Hai người ở đâu?
Bảo Bình vừa nói vừa họ lụ khụ. Với một đứa trẻ năm tuổi thì đây chẳng khác nào ngày tận thế. Những ngọn lửa cứ bao vây lấy cô và càng ngày càng gần… Cô gục ngã và chìm vào giấc ngủ… Nhưng trong lúc mơ màng đó, cô nghe thấy tiếng ai đó đang gọi cô:
– Bảo Bình! Bảo Bình! Cậu không sao chứ? Bảo Bình à?
Và rồi, cả cơ thể của cô như được nhấc bổng lên. Cô cảm nhận được sức nóng của lửa đang giảm bớt đi… Như có phép màu khi Bảo Bình mở mắt ra… Trước mặt cô là một căn phòng màu trắng. Dì của cô cũng đang ngồi đó và khóc. Cô khẽ gọi:
– Dì à? Sao dì lại ở đây?
Câu nói của cô như làm sực tỉnh cả căn phòng. Dì của cô vội vã đưa cặp mắt ngấn nước lên nhìn cô và lập tức ôm cô vào lòng. Bảo Bình dường như vẫn chưa hiểu chuyện nên cô vẫn cố hỏi thêm một câu nữa:
– Ba con đâu rồi? Cả mẹ nữa? Họ đi đâu rồi dì?
– Bảo Bình này! Con… ba con… vì đưa đến bệnh viện chậm trễ nên… ông ấy… thành người thực vật rồi…
– Người thực vật?
Đối với một đứa trẻ thì cụm từ này thật khó hiểu nhưng Bảo Bình là trường hợp đặc biệt. Cô đã từng nghe ba cô kể… là khi người ta rơi vào trạng thái hôn mê sâu và không bao giờ tỉnh lại…
– Không bao giờ?
– KHÔNG!
Bảo Bình bật dậy. Cô đã trở về với thế giới thực tại. Những giấc mơ về những con người đã từng làm cô đau khổ cứ ám ảnh cô mãi. Cô liền bước xuống gường và chạy ra khỏi phòng. Cô không thể nào ở đây thêm một giây phút nào nữa…
—–o0o—–o0o—–o0o—–o0o—–
– Vậy ra… chuyện là thế à… chính cậu là người đã cứu Bảo Bình ra khỏi vụ hỏa hoạn đó…
Song Tử- sau khi nghe xong chuyện của Kim Ngưu thì liền thắc mắc.
– Đúng vậy. Lúc đấy mình chỉ tình cờ đi ngang qua…
– Vậy còn mẹ của Bảo Bình…
– Bà ấy… đi đâu biệt tích cùng gã kia…
– Vậy Bảo Bình có nhớ mẹ không?
– Có chứ… lúc ấy Bảo Bình chỉ mới có năm tuổi mà cô ấy đã phải đối mặt với một cú sốc như vậy… Nhưng càng lớn, cô ấy đã nhận ra và trở nên căm thù chính mẹ của cô ấy…
– Vậy còn ba của Bảo Bình? Ông ấy có còn sống không?
– Ông ấy được họ hàng đưa qua nước ngoài với hi vọng mong manh tăng lên 1%. Đã hơn một năm rồi…
– Mình không ngờ… Bảo Bình lại có tuổi thơ bất hạnh như vậy…
-…
Không khí im lặng bao trùm cả căn phòng nếu không tiếng nói của Bảo Bình vang lên:
– Cái cậu gì đó ơi(Kim Ngưu thưa chị!).
Từ trên lầu, Bảo Bình bước xuống với vẻ ngơ ngác. Khi vừa thấy Ngưu, cô mừng rỡ chạy lại và nói:
– Sao cậu đi lâu quá vậy?
– Bảo Bình…
Song Tử nghẹn ngào gọi tên cô. Bảo Bình quay lại nhìn anh bằng đôi mắt ngây ngô:
– Cậu là bạn của cậu này hả? Xin chào, mình tên là… là…
– Bảo Bình.- Kim Ngưu nói.
– Ờ phải… Bảo Bình… chào cậu…
– “Bảo Bình… cậu không nhớ gì về mình hết sao?… Bảo Bình à…”
—–o0o—–o0o—–o0o—–o0o—–
– “Công nhận lúc Ngư ngủ dễ thượng nhỉ?…”
Tiếng xe chạy đều đều. Những lời nói của cái tên Thiên Yết cứ luẩn quẩn trong đầu Ma Kết mặc dù anh đang cố quên chúng đi. Đôi mắt đen của anh khẽ liếc qua Ngư Ngư. Khuôn mặt cô đang ngủ trông thật xịnh đẹp tựa như nàng công chúa ngủ trong rừng vậy. Anh khẽ lấy tay vuốt nhẹ mái tóc xanh mượt của Ngư rồi khẽ mỉm cười
– Cậu chủ à! Đến nơi rồi.
Người đàn ông ngồi trên xe nói rồi đi xuống mở cửa cho Ma Kết. Sau khi đưa Ngư vào nhà và nhận những lời cám ơn từ ba mẹ cô ấy, anh lại lên xe và đi về.
– “Hị vọng cô ấy sẽ phát hiện ra”