Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 35)

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 35)

Lập tức, Kết nhận được một cái nhìn đầy sát khí quen thuộc của Yết nhưng anh chỉ ra hiệu tạm biệt rồi leo lên xe và đi mất vì anh đã quá quen với ánh nhìn đó rồi…

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 35)

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 35)

Một góc phố… rất đông người qua lại… nói chuyện vui vẻ… đi thành từng cặp… Còn anh… Cứ bước đi… nhưng không biết mình muốn đi đâu… bước chân ngày càng nặng trĩu… khuôn mặt điển trai của anh và mái tóc như ban mai tỏa nắng đã hút hồn biết bao cô gái trên phố… biết bao ánh mắt nhìn anh vẻ ngưỡng mộ nhưng… đôi mắt bồ câu ấy vẫn cứ nhìn thẳng… trái tim anh đã đóng chặt lại từ khi nào vì anh đã… có hình bóng của một cô gái khác… xinh đẹp và kiêu sa như một đóa hoa hồng… nhưng bên trong lại thật mềm yếu và mỏng manh tựa những cánh hoa bồ công anh trong gió… Điện thoại bỗng reng lên… Màn hình điện thoại hiện lên “ Xử Nữ <3”. Anh khẽ thở dài. Có lẽ anh không thể kháng cự lại cô ấy vì… anh đã yêu cô rất nhiều…
– Alo…
– Nhân Mã? Mình cứ tưởng cậu không nghe chứ? Nghe này, chúng ta cần nói chuyện…
– Còn gì để nói chứ? Giữa chúng ta có còn gì nữa đâu…
– Sao cậu lại nói vậy chứ? Cậu có biết là làm mình lo lắm không hả?
– Lo lắng? Mình không còn là một đứa trẻ lên ba lâu lắm rồi. Với lại, mình tưởng cậu nên lo cho Ma Kết chứ?
– Sao cậu lúc nào cũng gán ghép mình với Kết thế? Mình đã nói bao nhiêu lần rồi. Mình và Kết chỉ là bạn bè giống cậu cậu và Bạch Dương và Song Ngư và…
– Mình hiểu chứ. Chỉ là… Mình hỏi cậu một câu được không?
– Ukm…
– Cậu… có thực sự thích mình không?
– Đồ ngốc à… nếu như mình không thích cậu thì quan tâm cậu làm gì chứ?
– Chỉ quan tâm thôi sao?
– Chứ… cậu còn muốn mình làm gì nữa?
– Cậu… không bao giờ mở lòng ra…
– Sao cơ?
– Tại sao cứ phải tỏ ra mình rất cứng rắn để làm gì? Cậu luôn làm cho người khác nghĩ rằng mình luôn có thể làm hết mọi chuyện… Cậu thật là vĩ đại đấy… đến nỗi ngay cả mình cũng không cần luôn sao?…
– Mã à…
– “Tít… tít… tít…”
– Xin lỗi cậu… Xử Nữ… nếu mình làm cho cậu tổn thương…mình không đủ cứng rắn như Ma Kết… cho nên… chỉ cần cậu hạnh phúc…
(Giá như… Xử Nữ có thể nghe được câu nói ấy của Nhân Mã…)
– Mã Mã à…
Xử Nữ nhẹ nhàng bỏ điện thoại xuống. Và cứ thế… từng giọt nước mắt cứ rơi xuống… một cách âm thầm và lặng lẽ… Trái tim cô như bị vỡ ra thành từng mảnh…
– Nhân Mã…
Đôi môi xinh xắn khẽ mấp máy thành lời. Cô lấy tay quẹt những giọt nước mắt trên khuôn mặt xinh đẹp của mình rồi nhẹ nhàng mở cửa phòng bệnh của Thiên Yết rồi tươi cười nhìn mọi người như chẳng có chuyện gì xảy ra. Bất ngờ, Bạch Dương ngáp một cái thật đã làm cho các sao của chúng ta bụm miệng cười con Sư Tử nhìn nhăn mặt:
– Nè! Ít nhất thì cậu cũng phải nghĩ đến người khác nữa chứ. Con gái con đứa gì mà…
– Hứ. Cái này người ta gọi là thoải mái. Mình buồn ngủ chẳng lẽ không được à?
Bạch Dương lập tức cãi lại ngày làm Sư Tử lắc đầu chán nản mặc dù hai con mắt cũng đang díp lại. Thiên Yết thấy thế liền lên tiếng:
– Các cậu cứ về đi. Ở đây cả ngày rồi mà! Mình không sao đâu.
– Vậy cũng được. Song Ngư à, để mình…
Ma Kết chưa kịp nói hết câu thì nhìn thấy Ngư Ngư đã lăn ra ngủ khò từ lúc nào(@.@). Cự Giải liền lên tiếng:
– Cậu cứ đưa Ngư về đi. Cậu ấy lúc nào cũng vậy. Cứ đến giờ đó là lăn ra ngủ không biết trời trăng gì hết đó. Hihi…
Nói đến đây, Cự Giải vội vàng bụm miệng cười còn Yết thì nhìn Ma Kết một cách nham hiểm rồi nói nhỏ vào tai Kết:
– Công nhận lúc Ngư ngủ dễ thượng nhỉ? Mà nếu mệt quá thì cậu ngủ lại nhà Ngư một bữa cũng được…
– Cái thằng này… chẳng hiểu đầu óc cậu nhét cái gì vô nữa… Suốt ngày suy nghĩ linh tinh…
Ma Kết liền đẩy Yết ra và bực bội nói còn anh thì vừa mỉm cười sắc lẻm vừa biện mình:
– Nè! Mình nói là ngủ nhờ thôi chứ có phải ngủ chung với Ngư Ngư đầu mà sợ chứ? Cậu mới có cái thứ đầu óc ấy đấy.
– Thôi không nói chuyện với cậu nữa. Mình về trước đây.
Nói rồi, Ma Kết quay lưng đi. Anh đến chỗ Song Ngư và nhẹ nhàng nhấc cô lên. Cự Giải cũng lon ton chạy đến giúp Kết đưa Ngư ra xe. Trước khi đi khuất, Ma Kết giả bộ nói thật to với Cua:
– Cậu cũng nên về đi. Ở lại với cái tên nguy hiểm đó không an toàn chút nào đâu.
Lập tức, Kết nhận được một cái nhìn đầy sát khí quen thuộc của Yết nhưng anh chỉ ra hiệu tạm biệt rồi leo lên xe và đi mất vì anh đã quá quen với ánh nhìn đó rồi. Cự Giải sau khi đưa Ngư ra xe thì đi vào phòng. Cũng lúc ấy, Xử Nữ mỉm cười và nói với Giải:
– Mình về đây. Ở lại bảo trọng đó.
– Ừ…
Cự Giải mỉm cười một cách khó hiểu rồi chỉ nhìn theo bóng Xử đi khuất. Cô cảm thấy có cái gì đó sau nụ cười của Xử Nữ. Nỗi đau chăng?
– Aish! Suốt ngày suy nghĩ lung tung.
Cự Giải tức giận tự trách mình. Còn Sư Tử thì bất ngờ đứng dậy và quay qua nói với Cừu Con đang gật gù:
– Nè! Còn không mau về nữa. Định ở đây luôn à! Mình nghe nói ở bệnh viện ban đêm có nhiều… ma lắm đó.(Haizzz! Tội Cừu Con quá!).
– Hả?
Bạch Dương vừa nghe xong thì hai mắt trơn lòi ra. Ánh mắt sợ hãi hết nhìn Sư rồi lại nhìn qua Giải:
– Giải à! Cậu có chắc là ở lại một mình được không hả? Nếu hắn dám làm gì cậu thì cứ nói mình nha. Lúc ấy, Yết sẽ biết tay mình…
Nói rồi, cô liếc qua Yết với ánh mắt thay lời muốn nói còn anh thì nhăn nhó:
– Nè! Mấy cậu nghĩ mình là loại người gì hả? Đúng là hết nói nổi mà.
– Với cậu thì chuyện gì cũng có thể xảy ra…
Vừa nói, Sư vừa kéo Cừu lôi đi xềnh xệch. Thế là căn phòng giờ chỉ còn Giải và Yết. Cô bỗng thấy căn phòng trở nên ngột ngạt lạ thường. Mặt cô bỗng đỏ ửng lên như quả cà chua chín. Bất ngờ, giong nói của Yết làm cô giật nảy mình:
– Cô làm gì vậy? Sao không về cùng họ luôn đi. Tôi ở đây một mình cũng được mà.
– Nhưng mà…
Cự Giải ấp úng không nói lên lời. Cô cũng chẳng biết lí do khiến cô phải ở đây là gì nữa. Đơn giản chỉ là vì cô lo cho Yết thôi. Bỗng nhiên, Thiên Yết bỗng trở mình quay lưng lại… một câu nói vang lên:
– Vậy nếu như cô muốn ở đây thì lấy chăn gối ra mà nằm. Ở bệnh viện ban đêm lạnh lắm. Không khéo bị cảm lạnh thì mấy người kia lại đổ tội cho tôi thì mệt lắm…
– Ukm…
Cự Giải nhẹ nhàng đáp. Trong lòng cô bỗng chốc trở nên ấm áp hơn bao giờ hết. Một nụ cười in rõ trên đôi môi xinh xắn. Ít nhất thì…
—–o0o—–o0o—–o0o—–o0o—–
– “Kính… coong…”
Tiếng chuông cửa vang lên. Ông quản gia liền chạy xuống mở cửa. Chàng trai đó bước vào nhà thì thấy Ngưu Ngưu đã ngồi chờ anh từ khi nào. Vừa thấy Song Tử, Kim Ngưu liền đứng dậy và nhìn anh với vẻ mặt không mấy thiên cảm:
– Cậu ngồi đi… rồi tụi mình sẽ nói chuyện thẳng thắn.
– Trời. Cậu làm gì hình sự quá vậy? Cứ như là tra tấn tù nhân ấy…
Song Tử nói vẻ cười cợt rồi anh cũng ngồi xuống và chờ đợi. Kim Ngưu liền mở lời:
– Cậu đã làm gì Bảo Bình hả?
– Cậu nói gì chứ? Mình không hiểu. Chẳng phải Bảo Bảo đã ở nhà cậu sao? Cô ấy đâu rồi?
Song Tử lập tực hỏi ngược lại còn Ngưu thì chỉ lắc đầu nhìn anh, ánh mắt cực kì nghiêm trọng. Anh bắt đầu gằn giọng:
– Cậu nói đi. Từ lúc Bảo Bình đi theo cậu. Cậu đã làm gì cô ấy hả?
– Mình chỉ…
– Nói đi.
Kim Ngưu nói một cách dứt khoát làm Song Tử đành phải kể ra hết mọi chuyện.
– Cậu đúng là đồ ngốc.
– Nè! Mình làm vậy cũng vì mình…
– Ít nhất thì cậu phải biết rằng Bảo Bình từ bé đã rất căm thù sự phản bội…
– Phản bội? Chẳng lẽ cô ấy từng bị như thế sao?
– Đừng nói là cậu không biết gì nha… Bảo Bình không kể cho cậu à?
Kim Ngưu hỏi còn Song Tử thì trả lời:
– Kể chuyện gì chứ?
– Cha Bảo Bình từng là một nhà khoa học tài giỏi…
Kim Ngưu đang nói thì Song Tử liền ngắt lời:
– Đã từng? Ý cậu là sao?
– Bởi vì cậu chuyện này xảy ra cách đây mười năm về trước. Khi cha của Bảo Bảo lấy vợ không được bao lâu. Một người vợ rất xinh đẹp nhưng lại không chung tình…
– “Một câu chuyện buồn…”