Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 32)

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 32)

Cuối cùng, hình bóng của một anh chàng cao to cũng đã xuất hiện. Cô mỉm cười hạnh phúc và định chạy đến nhưng lại khựng lại khi nhìn thấy Ngưu đang bế theo một người con gái…

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 32)

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 32)

– Giúp cháu… ghi thêm chữ… mất trí nhớ một phần có được không?
Một thoáng bối rối, vị bác sĩ già lắc đầu rồi lến tiếng:
– Nhưng như vậy sẽ làm giảm uy tín cả bệnh viện này. Với lại, sao cháu lại muốn như vậy chứ?
– Cháu… có lí do riêng… bác sĩ…
Cậu ấy thều thào nói. Dường như ông ấy đã hiểu được nỗi lòng cậu qua từng hơi thở yếu ớt. Bất chợt, ông đứng dậy và đi ra chỗ cửa rồi nhìn ra chỗ các bạn của cậu…
– Các bạn của cháu đang rất lo lắng cho cậu. Chẵng lẽ…
– Làm ơn đi bác sĩ…
Giọng nói của cậu vang lên mỗi lúc một quết tâm khiến vị bác sĩ đó gật gù đồng ý nhưng ông còn nói thêm:
– Nhưng ta có một điều kiện. Cháu phải nói sự thật càng sớm các tốt trước khi làm cho các bạn thậm chí là cháu bị tổn thương…
– Cháu hứa…
Sau lời nói của chàng trai, bác sĩ đó lấy bút ra và viết thêm vài chữ vào hồ sơ của anh ta… Xong xuôi hết, ông ta đi ra ngoài còn chàng trai nằm trên gường thì thở phào nhẹ nhõm… Trong đầu anh bây giờ bỗng hiện lên hình ảnh của một người con gái… xinh đẹp, dịu dàng và luôn luôn chu đáo… nhưng đã đến lúc…
—–o0o—–o0o—–o0o—–o0o—–

– Cô… là ai?(cái này mình trích lại thui!)
– Cái gì? Thiên Yết, cậu đang đùa à?
Bạch Dương trơn muốn lòi con mắt nhìn Yết rồi cô quay qua nhìn Sư Tử cũng đang há hốc mồm ngạc nhiên. Song Ngư hốt hoảng đánh rớt một cành hoa(hên là không phải bình hoa!) rồi đến chỗ Yết và sờ lên trán anh và nói:
– Cậu ổn chứ? Đừng nói sau vụ tai nạn cậu “tưng tưng” luôn rồi à?
– Cậu sao vậy? Mình vẫn còn tỉnh táo mà!
Thiên Yết nheo mày nhìn mọi người với vẻ mặt ngây ngô(giỏi giả khờ quá hen!) còn Xử Nữ tiến gần Thiên Yết và tra xét:
– Cậu biết mình không?
– Không. Mình không hề biết ai là “bà chị” Xử Nữ hết.
Thiên Yết nói vẻ cười cợt còn cô thì kéo Giải vào rồi hỏi tiếp:
– Thế còn cô gái này? Cậu có biết không?
Cự Giải hồi hộp chờ đợi câu trả lời từ Yết. Cô nhất thiết phải thật bình tĩnh.
– Mình… mới gặp cô ấy lần đầu…
– Yết…
Cự Giải khẽ nói, đôi mắt rưng rưng nhìn thẳng vào anh. Lại là ánh mắt ấy – lạnh lùng và xa lạ… Cô cố nói thêm:
– Mình là Cự Giải đây mà. Cậu đừng giỡn nữa chứ?
– Thì ra cô tên Cự Giải à? Nhìn cũng được đấy! Mấy cậu quen với cô ta từ hồi nào vậy?
Câu nói của Yết làm Giải sững sờ. Tại sao? Tại sao mọi chuyện lại trở về vạch xuất phát… Bất ngờ, Ma Kết tiến đến và nói với Yết:
– Ít nhất thì cậu cũng phải nhớ bạn gái của cậu chứ?
– Mình có bạn gái hồi nào vậy?
Thiên Yết trả lời còn Song Tử thì cười khuẩy rồi lên tiếng:
– Thôi đi. Mình biết cậu giả vờ mà. Các cậu xem này…
Nói rồi, Song Tử tiến đến gần Cự Giải rồi nhẹ nhàng thì thầm gì đó vào tai cô chỉ đủ cho hai người nghe:
– Chúng ta… hãy thử cậu ấy…
Cự Giải chỉ biết đỏ mặt đứng yên và quan sát thái độ của Yết. Bàn tay Song Tử khẽ vuốt nhẹ lên mái tóc óng ả rồi luồn nhẹ qua gáy cô. Mọi người đứng hình còn Sư Tử và Bạch Dương thì luôn miệng cầu cho Thiên Yết bị mất trí thật (What! Hai cái người này…!) nếu không thì tính mạng của Song Tử sẽ nguy mất. Riêng Ma Kết và Xử Nữ chỉ lẳng lặng quan sát. Tuy nhiên, Thiên Yết vẫn bình thản qua từng centimet trên nét mặt và nói:
– Chẳng phải cậu đang hẹn hò với Bảo Bình sao? Không ngờ cậu lại thay đổi sở thích nhanh như thế đấy!
– Thật không thể tin được. Thế này là thế nào đây? Cậu ấy mất trí thật rồi!
Sư Tử rối rít nói còn Nhân Mã chạy qua an ủi Giải:
– Cho dù cậu ấy có mất trí thật đi chăng nữa thì hai cậu vẫn có thể bắt đầu lại được mà! Lạc quan lên nhé!
– Ừ…
Cự Giải cười nhẹ và đáp lại. Trước mặt cô là một con người xa lạ sao? Mọi thứ phải bắt đầu lại thật à? Bất ngờ, nước mắt cô như không thể kìm nén được nữa, cô chạy vụt ra cửa trước sự ngạc nhiên của mọi người… Song Ngư đang định chạy theo thì bị Ma Kết nắm tay kéo lại, anh nói:
– Bây giờ cậu nên để cậu ấy một mình.
– Nhưng mà…
Song Ngư ngập ngừng rồi như một thói quen không thể bỏ, cô gục vào Ma Kết rồi khóc nức nở(À há!). Sau một lúc cô mới nhớ ra là mình đang giận nên lập tức bỏ anh ra và đỏ mặt. Bất ngờ, Xử Nữ nói nhỏ với Ma Kết gì đó rồi cả hai định đi ra ngoài thì Nhân Mã kéo Xử lại và nổi nóng:
– Cậu ở lại đây với mình. Không được đi đâu hết.
– Mã à, mình chỉ muốn nói chuyện với Kết một tí thôi mà!
Xử Nữ cố gắng giải thích nhưng không được.
– Sao hai cậu lúc nào cũng đi cùng nhau vậy? Rốt cuộc thì mình có phải là người cậu yêu không hả? Song Ngư. Cậu nói gì đi chứ!
Nhân Mã lại quay qua năn nỉ Ngư nhưng cô nàng chỉ nũng nịu nói:
– Mình mặc kệ cậu ấy đó…
Thế rồi sau một hồi tranh luận sôi nổi, Nhân Mã đành tức tối để cho Xử Nữ ra ngoài với Kết. Vừa ra ngoài, Xử Nữ liền mở lời:
– Cậu… có thấy cái gì là lạ không?
– Có chứ, là bạn thân của hắn bao nhiêu năm mà không hiểu rõ Yết cho được chứ!
Ma Kết trả lời còn Xử thì nói thêm:
– Ánh mắt của cậu ấy khi nhìn Song Tử… có lẽ nào?…
—–o0o—–o0o—–o0o—–o0o—–
Trước cổng của một căn nhà rộng lớn, một cô gái xinh đẹp đứng đó như đang đợi ai đó. Cô trầm trồ cảm thán:
– Oa! Nhà Ngưu đẹp thật. Ước gì bây giờ Ngưu vể nhỉ?
Trong lúc đó, anh chàng Ngưu đã đang trên đường đến bệnh viện. Bất ngờ, anh nghe thấy tiếng nói thì thầm gì đó ở một con hẻm thì dừng lại và đi vào. Ngõ hẻm đó toàn là những tên côn đồ to con tốt tướng, ăn chơi sa đọa. Bất ngờ, anh nhận ra cô gái đang nằm dưới đất kia là Bảo Bình. Ngay lúc đó, mấy tên đứng gần đó đã phát hiện ra sự hiện diện của anh, một tên cao to trong bọn chúng ta ra nhìn anh bằng ánh mắt khinh khỉnh rồi nhếch mép nói:
– Nhóc con, muốn sống thì cút đi.
Lập tức, Kim Ngưu nhảy vào đấm cho tên ngạo mạn ấy một quả làm hắn ngã ngửa ra đằng sau. Các tên khác cùng xông vào và cũng cùng chung số phận với tên đại ca của bọn chúng. Bất ngờ, hai tên gượng dậy và chạy đến dỡ tên đầu sỏ lên và dìu đi. Trước đó, hắn gầm lên với Kim Ngưu:
– Mày không yên với tao đâu. Đụng vào tao thì chỉ có chết thôi.
Kim Ngưu không nói gì. Anh liền chạy đến đỡ Bảo Bình lên và khẽ gọi:
– Bảo Bảo, cậu tỉnh lại đi chứ? Bảo Bảo à!
Bất ngờ, anh phát hiện ra vết thương trên trán cô. Ngưu bế Bảo Bình lên rồi chạy thẳng về nhà mà quên mất việc mình định làm.(nhà Ngưu cũng gần đó!). Trong lúc đó, Thiên Bình từ xa vẫn đứng đợi Ngưu, thỉnh thoảng cô hắt xì một cái vì trời đột nhiên trở lạnh. Cuối cùng, hình bóng của một anh chàng cao to cũng đã xuất hiện. Cô mỉm cười hạnh phúc và định chạy đến nhưng lại khựng lại khi nhìn thấy Ngưu đang bế theo một người con gái. Nhìn từ xa thì khó có thể nhận ra nhưng mái tóc tím nhạt bồng bềnh trong gió thì làm cô liên tưởng tới… Bảo Bình… Nét mặt cô bỗng đổi sắc… Thiên Bình khẽ dựa đầu vào tường và nước mắt cứ thế chảy ra cho đến khi Kim Ngưu cùng Bảo Bình đã vào trong căn nhà ấm cúng… còn cô thì đứng đây…
– Kim Ngưu… cậu đưa Bảo Bình về nhà làm gì chứ?….