Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 30)

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 30)

Nói rồi, khuôn mặt của Song Tử ngày càng gần gương mặt xinh đẹp thanh thoát của Bình Nhi trước sự kinh hãi của Bảo Bảo. Cô cố dụi mắt rồi nhìn thật kĩ…

 

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 30)

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 30)

– Cự Giải… cậu tỉnh lại đi… mở mắt ra nhìn mình nè…
Một chàng trai chạy từ đâu vội chạy xộc đến và đang cố lay cô gái đang nằm sõng soài dưới đất trên một vũng máu. Tưởng chừng… Từ từ, đôi mắt đen láy mở ra một cách hoảng sợ trước sự kinh hãi của mọi người. Trước mắt cô là một cái bóng mờ nhạt của một chàng trai… Đôi môi xinh xắn khẽ bật lên tiếng nói:
– T… Thiên… Yết…
Trong một thoáng im lặng, chàng trai đó mới lên tiếng:
– Là mình đây, Kaina đây.
Đến bây giờ, Cự Giải mới thật sự mở to mắt hết cỡ vì cô hơi ngạc nhiên và sau đó là thất vọng… Hàng mi cong nhẹ nhàng khép lại… Bật chợt, Giải đưa hai tay của mình lên và lập tức hốt hoảng:
– Máu… sao nhiều vậy?
– Cậu không nhớ sao? Thiên Yết… cậu ấy đã…
Kaina nói, ánh mắt hướng về một người ở đằng sau Cự Giải làm cô tái mét mặt lại và lắp bắp nói:
– Vậy… đây là máu của…
Nói rồi, cô vội vàng quay đầu lại… nước mắt hòa quyện với từng mảnh vỡ cùa trái tim… cô liền đến đỡ Thiên Yết dậy. Đôi mắt sững sờ như không tin vào chính mắt mình, những giọt nước rơi xuống khuôn mặt handsome của Yết.
– Y… Yết… sao cậu lại làm vậy chứ? Chẳng phải cậu đang giận mình sao? Cậu tỉnh lại đi mà! Cậu mà như thế này thì làm sao giận mình được chứ? Tỉnh lại đi mà… mình xin cậu đó…
Cự Giải gục đầu xuống người Thiên Yết. Bất ngờ, tiếng còi xui xẻo đó vang lên, một chiếc xe cứu thương tới và đưa Thiên Yết lên.Kaina vừa Cự Giải lên xe thì điện thoại của anh liền reng lên:
– Alo. Mẹ à? Không. Bậy giờ con đang bận… Sao? Thôi được rồi, con sẽ về ngay…
Nói rồi, anh nhìn Cự Giải bằng ánh mắt lo lắng rồi hỏi:
– Mình cậu liệu có ổn không?
– Yên tâm đi. Mình ổn mà. Cậu cứ về trước đi…
Cự Giải ráng mỉm cười rồi nói với Kaina và giục anh chàng đi. Sauk hi bóng anh đi khuất và chiếc xe đã bắt đầu lăn bánh, Cự Giải liền lấy điện thoại ra và gọi ngay cho người bạn thân nhất của cô- Song Ngư…
– “Tít… Tít… Tít”
Song Ngư đang bước đi trên vỉa hè thì điện thoại reo lên. Màn hình hiện lên chữ Cự Giải làm cô thở phào nhẹ nhõm. Thế mà cô cứ tưởng là… Ngư lấy giọng rồi nói một cách bình thản như chưa có chuyện gì xảy ra:
– Alo. Cậu gọi mình có chuyện gì không?
– N… Ngư ơi… Thiên… hức…
– Cậu sao vậy? Sao lại khóc? Có chuyện gì kể cho mình đi. Cậu bị làm sao?
– Thiên… Thiên Yết… cậu ấy…
– Thiên Yết sao?
– Cậu ấy bị tai nạn rồi. Vì mình mà ra cả. Bây giờ mình đang đưa cậu ấy tới bệnh viện. Mình sợ lắm.
– Được rồi. Mình tới ngay.
– À! Cậu nhớ nhắn cho Ma Kết và mọi người nữa nha!
“Tút…”
Song Ngư cúp máy và thẩn thờ. Gọi cho Ma Kết…
– Sao vậy? Có ai gọi cho cậu à?
Xử Nữ hỏi khi thấy điện thoại của Ma Kết reng còn anh chỉ mỉm cười ranh mãnh rồi nói:
– Song Ngư…
– Song Ngư sao? Không ngờ cậu ấy lại dễ dàng mau nguôi như vậy. Giá mà Nhân Mã cũng được như cậu ấy thì hay biết mấy…
Trong khi Xử Nữ mải than thở thì Ma Kết nhấc máy. Nhưng khi anh chưa kịp nói câu gì thì giọng nói ngọt ngào bên kia vang lên:
– Thiên Yết bị tai nạn và đang ở bệnh viện cùng Cự Giải. Nhớ báo cho người khác đến. Hết!
Vừa nói, đầu dây bên kia liền cúp máy trước sự ngạc nhiên của Ma Kết. Thái độ đó làm Xử Nữ nghi ngờ:
– Sao vậy? Song Ngư nói gì?
– Thiên Yết… không xong rồi… Mình sẽ gọi cho mọi người…
Ma Kết đang định ấn số thì Xử Nữ liền can ngăn:
– Để mình…
Ma Kết liền hiểu ý cô nàng còn Xử thì nhấc điện thoại ra và gọi đến số… Nhân Mã… Sau một hồi chờ đợi, Xử Nữ nhìn Ma Kết và lắc đầu còn nah thì lên tiếng:
– Nhắn tin cho cậu ấy đi. Ít nhất thì cậu ấy cũng phải xem tin nhắn chứ!
– Ukm.
Vừa đáp, Xử Nữ liền nhắn tin cho Mã lần nữa. Sau đó, cô cùng Nhân Mã gấp rút chạy đến bệnh viện…
– “Đây không phải lúc để ghen tức đâu. Thiên Yết đang ở bệnh viện đấy… đến hay không thì tùy”
Nhân Mã liền đứng bật dậy sau khi đọc xong tin nhắn, anh lập tức nhắn tin cho Cừu Con và Song Tử rồi vội vã chạy đi ngay mà quên nói cho những người còn lại… (Hấp tấp quá đi!). Trong khi đó:
– Bạch Dương à. Mình đi mua nước nha! Ở đây chờ mình nha!
Akagi nói với Bạch Dương rồi chạy đi. Ngay lúc đó, cô nhận được tin nhắn của Mã Mã và lập tức đánh rơi cây kem cô đang cầm trên tay(tiếc quá nhỉ!) và tròn mắt ngạc nhiên. Cừu Con liền chạy ra đường(bởi vì cô ấy đang ở trong công viên mà!) thì một chiếc xe hơi sang trong lao tới suýt đụng trúng cô. Với tính khi nóng nảy và bộc trực, Bạch Dương đang định chửi cho cái tên tài xế đáng ghét ấy một trận thì Sư Tử bước ra với vẻ mặt kiêu ngạo làm Bạch Dương tròn mắt ngạc nhiên và hỏi:
– Cậu… cậu muốn ám sát mình à…
– Không phải cậu đang đi chơi vui vẻ với cái tên đó sao? Mình chỉ tình cờ đi ngang qua đây thôi…
– Cậu… tí nữa sẽ chết với mình…
Bạch Dương trả lời với vẻ mặt hầm hầm làm Sư Tử bật cười:
– Cậu làm gì mà giống cái tên Yết lạnh lùng thế hả?
Cậu nói của Sư Tử làm Cừu Con nhớ ra chuyện mình định làm, cô rối rít lên:
– chết rồi. Mình quên mất. Mình đang định đi tới bệnh viện…
– Cái gì? Cậu bị làm sao mà phải đi tới đấy, cái tên Akagi đó làm gì cậu à?
– Không. Thiên Yết đang ở đó. Nhân Mã vừa nhắn tin cho mình.
– Cái gì. Cái tên Nhân Mã dám nhắn tin cho câu sao?
Câu nói cảu Sư Tử làm Bạch Dương tức điên lên:
– Thui ngay nha! Mình không nói chuyện với cậu nữa đâu.
Nói rồi Bạch Dương định bỏ đi thì Akagi quay lại và ngạc nhiên hỏi:
– Bạch Dương à! Cậu định đi đâu vậy?
– À! Cô ấy định đi với tôi mà! Tạm biệt nha.
Nói rồi, Sư Tử kéo Bạch Dương rồi nhét cô vào trong xe mặc cho cô la hét om sòm(Haizz). Nói rồi, anh nở một nụ cười tự đắc với tình địch của mình rồi vào trong xe. Chiếc xe chạy mất hút đi để lại Akagi chỉ đứng đó và thầm nói:
– Akagi này… sẽ không chịu thua dễ dàng vậy đâu!
Trong khi đó, Song Tử cũng vừa nhận được tin nhắn của Nhân Mã. Thiên Bình đang đi cạnh anh thấy thế liền hỏi:
– Sao vậy? Có chuyện gì à?
– Đúng vậy. Chúng ta phải tới bệnh viện thôi. Nhưng trước khi đi. Hãy diễn một vở kịch…
Song Tử nói rồi nhếch mép cười. Đôi mắt khẽ liếc nhìn cô gái đang trốn sau bụi rậm- Bảo Bình. Bất ngờ, Song Tử ôm chặt Thiên Bình làm cô hơi ngạc nhiên:
– Song Tử. Cậu làm gì vậy?
– Yên lặng. Mình đã nói là chúng ta phải giả vờ mà…
Nói rồi, khuôn mặt của Song Tử ngày càng gần gương mặt xinh đẹp thanh thoát của Bình Nhi trước sự kinh hãi của Bảo Bảo. Cô cố dụi mắt rồi nhìn thật kĩ…
– “Không… đây là mơ thôi… chỉ là mơ thôi… Chẵng lẽ Song Tử lại là người như vậy sao?…”
Những dòng suy nghĩ cứ chạy luẩn quẩn trong đầu cô… Tim cô như bị bóp ngẹt lại…
– “Đau quá… mình hết chịu nổi rồi…”
Nói rồi, cô chạy vụt đi, Song Tử đã nhìn thấy và bỏ Thiên Bình ra.
– Cậu không thấy là làm vậy hơi quá đáng với cô ấy sao?
– …
Song Tử không nói gì, anh chỉ nhẹ nhàng cúi đầu xuống rồi lên tiếng:
– Chúng ta đi thôi…
Trở lại với Bảo Bình…
– “Tại sao… cậu ấy lại làm vậy chứ… Song Tử à… mình ghét cậu… ghét cay ghét đắng cậu… mình sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu được… ư… đau quá… sau đầu mình nhức như búa bổ thế này… đau… quá…”