Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 28)

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 28)

Song Ngư mơ mộng nhưng chợt nhớ ra mình quên thứ gì đó nhưng không nhớ rõ nó là cái gì. Cô liền chạy lại trường để tìm vật đó. Nhưng cô không biết rằng sắp có một cảnh tượng kinh khủng xảy ra…

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 28)

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 28)

Giờ ra về:
– Sao? Cậu hẹn mình ở lại có chuyện gì không?
Trong sân trường vắng tanh vắng ngắt, tiếng nói của Bạch Dương như vang vọng khắp nơi… ngay cà trong tâm trí của anh bạn đứng cạnh cô…
– Cuối cùng… mình cũng lại được nghe giọng nói này…
– Cậu… cậu thực ra là ai?…
Bạch Dương ngơ ngác hỏi sau câu nói của Akagi. Đôi mắt trong veo hiện rõ sự nghi ngờ về anh chàng bí ẩn này:
– Sao cậu không nói gì hết vậy? Mình hỏi thực chất cậu là ai?
– Cừu Con… cậu không nhớ gì sao?
Akagi nói bằng giọng buồn bã còn Bạch Dương thì đang nhớ ra điều gì đó:
– Cậu trông quen lắm đó. Tụi mình đã gặp nhau lần nào chưa nhỉ?
– Cậu còn nhớ cậu bé thường hay chơi chung với cậu hồi lên ba không?
– …
Một thoáng im lặng, trong tâm trí cô bỗng hiện lên hình ảnh của một cậu nhóc yếu đuối suốt ngày để cho cô bắt nạt, nhưng cậu ấy lại rất tốt với cô… lời hứa của cậu trước khi đi xa…
– Cậu… là cậu sao?(Là ai mới dc!)
– Cậu nhớ rồi sao? Cừu Con?
– Mình nhớ rồi! Chính cậu là thằng nhóc hàng xóm đã đặt biệt danh cho mình sao?
Bạch Dương nhảy cẫng lên khi đã nhớ ra còn Akagi chỉ cười nhẹ và nói:
– Ấn tượng duy nhất cảu cậu đối với mình chỉ vậy thôi sao. Nhưng ít nhất mình đã giữ đúng lời hứa…
– Cậu có cần bay từ bên đấy và tận đây không chứ? Lâu lâu thất hứa cũng được mà. Với lại mình có nhớ gì đâu…
Bạch Dương đưa tay lên gãi đầu, khuôn mặt nũng nịu trông đáng yêu hết sức.
– Vì… có một cô gái… với những kỉ niệm đẹp… mà mình không thể từ bỏ…
Câu nói của Akagi như làm Bạch Dương cảm thấy bối rối vì thực chất cô chỉ xem anh là bạn thân thôi. Với lại, trong tim cô đã có hình bóng của người khác rồi…
– Thì ra là vậy!
Từ sau bức tường, Sư Tử bước ra với ánh mắt căm hận nhìn về phía Akagi. Anh đi đến chỗ Bạch Dương rồi khoác vai cô và ngạo mạn nói:
– Chuyện của cậu xưa rồi đó. Bây giờ Bạch Dương đã là của mình…
– Mình và Bạch Dương đã chơi thân từ nhỏ rồi. Cậu chỉ là người thứ ba thôi.
Akagi nói còn Sư Tử bất chợt nắm lấy cổ áo của anh ta rồi lên tiếng:
– Cậu nói cái gì hả? Ai là người thứ ba chứ?
– Sư Tử à! Thôi đi. Cậu ấy là bạn của mình mà!
Bạch Dương nhảy vào can ngăn. Một bên là bạn thân từ bé còn một bên là…
– Thôi mà. Mình xin cậu đấy!
– Được thôi. Nể tình Bạch Dương cầu xin. Mình tha cho cậu đó.
Nói rồi, Sư Tử hất Akagi ra còn anh thì hét lên thật to:
– Dù sao gì… mình cũng dành lại Bạch Dương từ tay cậu thôi… cậu đâu có mang lại hạnh phúc cho cô ấy chứ!
– Tốt! Cạnh trang công bằng…
Ngay sau đó, Sư Tử nắm tay Bạch Dương rồi kéo đi thì cô nàng rút tay lại và nói:
– Sư à! Cho mình đi chơi với cậu ấy nha! Lâu rồi tụi mình chưa gặp lại mà!
– Nếu cậu muốn…
Sư Tử nói bằng giọng lạnh như băng rồi quay đầu bước đi để lại Bạch Dương đứng đó… cô không biết có nên hối hận về hành động lúc nãy của mình không…
– Lâu rồi tụi mình chưa đi chơi với nhau nhỉ? Mình nhớ cậu thích ăn kem lắm phải không? Tụi mình đi ăn kem nha!
Akagi đến vỗ vai Bạch Dương làm cô nàng giật mình rồi vừa cười xòa vừa nói:
– Ukm. Mình đi.
Nói rồi, Akagi dắt tay Bạch Dương đi rồi ra khỏi trường. Riêng Cừu Con thì cứ mải nhìn theo bóng Sư Tử đang đi xa dần…
Trên sân thượng:
Trên sân thượng của trường học, một cô gái xinh đẹp đang ngồi đó. Trên tay cô cầm một cây bút bi có thắt nơ, ánh mắt nhìn xa xăm tận chân trời nào.
– Cậu chưa về à?
– Hug?
Cô gái ấy ngước lên nhìn. Trước mặt cô là anh chàng chăm học vừa mới chuyển vào lớp: Kaina. Anh đến bên cô rồi ngồi xuống rồi nói tiếp:
– Đang có chuyện buồn à?
– Ukm…
– Kể cho mình nghe đi…
– À. Mình… thật ra hôm nay là sinh nhật mẹ mình…
Cự Giải nhẹ nhàng nói, mắt vẫn dán vào cây bút còn Kaina thắc mắc:
– Sinh nhật mẹ? Đáng lẽ cậu phải vui chứ?
– Đối với mọi người thì là vui… nhưng mẹ mình… mất rồi…
– Mình… mình xin lỗi… mình không biết là…
Kaina ngập ngừng thì Cự Giải liền cắt ngang:
– Không sao mà. À! Sao cậu chưa về nữa?
– Mình bận đọc nốt cuốn sách này.
Vừa nói, Kaina vừa giơ cuốn sách đó lên còn Cự Giải thì mỉm cười:
– Cậu giống y chang Ma Kết lớp mình. Cậu ấy vừa học giỏi lại siêng năng nữa đó.
– À. Cái tên lớp trưởng lạnh lùng ấy hả? Coi bộ mình cũng có hứng thú với cậu ta. Còn cái tên mà nhìn mày nãy giờ lúc ở trong lớp là ai vậy? Nhìn hắn như tảng băng di động ý.
Câu nói của Kaina làm Cự Giải phải bụm miệng cười, không ngờ lại có người gan đến như thế:
– Cậu ấy là Thiên Yết, cậu nhìn lạnh lùng vậy thôi chứ cậu ấy tình cảm lắm đó.
Bất giác, cái bóng đen đứng đằng sau Cự Giải nãy giờ lên tiếng:
– Thật ngọt ngào. Một nam một nữ… trên sân thượng nói chuyện có vẻ thân mật quá nhỉ?
– Y… Yết à!
Cự Giải trơn mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đang hừng hực sát khí. Bỗng chốc, Kaina đứng lên và nói bằng giọng nghiêm khắc:
– Cậu không biết là cắt ngang chuyện của người khác là bất lịch sự lắm không hả?
– Tôi không cần biết. Cự Giải, cậu ở trên đây làm gì?
Thiên Yết nói rồi liếc nhìn Giải còn Kaina vội can ngăn:
– Cô ấy đang có chuyện buồn, cậu chen vô cũng chẳng giải quyết được gì đâu.
– Giải à! Cậu không cần mình mà chỉ muốn anh chàng này an ủi thôi sao? Hai người… nên biết tôi ghét nhất là sự phản bội đấy…
– Không. Thiên Yết, cậu hiểu lầm rồi. Nghe mình giải thích đã…
Giải liền chạy tới níu Yết lại còn anh thì vừa lên tiếng vừa hất tay Cự Giải ra:
– Cậu đi mà giải thích cho cái tên ấy đi. Mình không còn gì với cậu nữa…
Nói rồi, anh bỏ đi một mạch làm Cự Giải đứng đơ một hồi, nước mắt chảy dài trên gò má. Bất chợt, cô như nhận ra điều gì chẳng lành nên liền chạy theo Yết.
– Cự Giải. Đợi mình với!
Kaina sau một hồi bất động cũng chạy theo…
—–o0o—–o0o—–o0o—–o0o—–
Riêng cô nàng Song Ngư mơ mộng nhưng chợt nhớ ra mình quên thứ gì đó nhưng không nhớ rõ nó là cái gì(Ax! Pó tay Ngư!). Cô liền chạy lại trường để tìm vật đó. Nhưng cô không biết rằng sắp có một cảnh tượng kinh khủng xảy ra. Vừa bước gần tới cửa lớp, Ngư Ngư liền nghe thấy giọng nữ quen thuộc nên trả vờ núp ở khe cửa và ghé mắt nhìn vào(Tò mò quá cô nương ơi!).
– Ma Kết à… Hôm nay… mình có chuyện muốn nói với cậu…
– Hug? Là Yumi và Ma Kết. Hai người họ làm gì ở đây?- Song Ngư lầm bầm.
– Mình đã nghe Ngư kể lại rồi… nếu cậu muốn chúng ta là bạn thì được thôi.
– Ukm. Nhưng mà đó không phải điều mình muốn nói…
– Vậy cậu… định nói gì…
– À… ừm… Ma Kết à… tuy mình mới biết bạn được đúng hai ngày nhưng từ khi gặp cậu… mình… mình…
– Không… không thể nào…
Song Ngư nói một cách ngạc nhiên rồi cô chạy vèo xuống cầu thang. Ma Kết thấy vậy liền chạy theo và hét lên:
– Song Ngư?
– Song Ngư sao? Vậy là hai người họ…