Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 24)

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 24)

Xử Nữ bật khóc rồi ôm chặt Nhân Mã còn anh thì khẽ vuốt nhẹ lên mái tóc mượt mà của cô rồi mau chóng bế cô ra khỏi nơi nguy hiểm này…

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 24)

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 24)

– Mọi người…
Tiếng hét của Cự Giải như vang động khắp không gian hỗn loạn bây giờ. Cô hướng đôi mắt đẫm lệ nhìn mọi thứ đang chìm trong biển lửa và tự trách mình không thể cứu được các bạn. Bất ngờ, một giọng nói hiểm độc vang lên trên ngọn cây gần đó:
– Thế nào? Cô đã hiểu được cảm giác của tôi chưa?
– Anh… anh… anh là người xấu…
Cự Giải ngẹn ngào nói trong tiếng nấc, cô nhìn lên ngọn cây nơi có bóng một người con trai đang ngồi đó bằng ánh mắt căm thù… ánh mắt đó chỉ xuất hiện một lần duy nhất trong đời của cô… Bất chợt, giọng nói lạnh lẽo ấy lại vang lên:
– Cô nên cảm ơn tôi vì đã không giết cô đó. Nếu không, cô cũng cùng chung số phận với bọn chúng.
– Tôi sẽ không bao giờ sợ anh đâu, Karazaki…
Cự Giải trả lời bằng giọng dứt khoác còn hắn chỉ nhếch mép cười nham hiểm rồi nhìn về phía đám lửa đang cháy… hắn đã điên… điên thật rồi…
– Thật sao? Cô xem mình kìa. Đến cả việc đi đứng còn không xong thì làm được gì chứ?
– Anh nghĩ vậy sao?
Nói rồi, Cự Giải đứng thẳng lên một cách nhẹ nhàng trước sự kinh ngạc của Karazaki và… cô bước đi… như không cảm thấy cơn đau ở chân… đi vào chỗ ngọn lửa… Karazaki đang định nhảy xuống can ngăn thì ông bác của hắn liền kéo lại:
– Khoan đã. Con không nhớ rằng chính chúng đã hại chết em gái mình sao. Con không thương Konozi sao? Thật là… Đừng có vì tình cảm cá nhân mà làm hỏng việc lớn của ta…
– Vâng… thưa bác…
Karazaki khẽ trả lời, đôi mắt lại hiện lên sự căm thù. Về phần Cự Giải, cô vẫn cứ bước đi… nhẹ nhàng… và khẽ gọi:
– Mọi người… các cậu đang ở đâu…
Bất chợt, Giải bỗng khưng lại vì cô vừa thấy một cái bóng đang dựa vào gốc cây đằng kia. Nhẹ nhàng, cô bước đến và phát hiện ra chàng trai ấy chính là Nhân Mã. Cô cố gắng lê từng bước chân một cách nhanh nhất có thể đến chỗ đó. Nhân Mã khi vừa thấy bóng cô liền gượng dậy và chạy lại đỡ Cua và tròn mắt hỏi:
– Giải à! Sao cậu lại vào đây. Nguy hiểm lắm. Để mình đưa cậu ra chỗ an toàn hơn.
– Không. Mình phải cứu mọi người. Các bạn đang… Nhân Mã, cậu bị thương sao?
Cự Giải hốt hoảng khi thấy vết thương ở vai của Nhân Mã còn anh thì cố trấn an cô:
– Chỉ là vết thương nhẹ thôi mà. Ít ra thì mình vẫn di chuyển được. À đúng rồi. Thiên Yết cũng vừa thoát ra được đấy. Cậu ấy đang đi kiếm Bạch Dương và Sư Tử…
– Cậu nói mình à?
Một giọng nói u ám như địa ngục vang lên ngay sau Mã làm anh chàng giật bắn người và quay lại.
– AAA… Trời ạ! Là cậu à? Lúc nào cũng xuất hiện sau lưng người khác như thế làm người ta sợ chết đi được…
– Mình đi tìm Sư với Cừu rồi. Họ vẫn bình an vô sự ở dưới đó(Trời ạ!). Chúng ta chia nhau ra tìm mọi người thôi.
Thiên Yết đang định chạy đi thì giọng nói dịu dàng và ấm áp của Giải vang lên:
– Yết à…
Anh khẽ quay đầu lại, ánh mắt lạnh như băng nhìn Giải và nói bằng giọng cũng lạnh không kém:
– Cậu đi giúp Sư Tử với Bạch Dương đi. Cẩn thận không thì chết cả ba.
Nói rồi, Thiên Yết bỏ đi vào đống lửa đang cháy dữ dội để lại Cự Giải ngây người đứng đó…
– “Tại sao chứ? Tại sao lại nhìn mình bằng ánh mắt ấy… mình đã làm gì sai sao… Thiên Yết à…”
– Cậu đừng buồn nữa. Cái tên ấy kì cục vậy đấy. Gặp được cậu là hắn mừng phát khóc lun đó. Cái tên này… thiệt là…
– Không. Tại mình đó… mình…
– A YAH! Nãy giờ đứng nói chuyện vu vơ mà quên mất. Mình phải đi cứu Xử Nữ và mọi người nữa.
Nhân Mã rối rít nói còn Cự Giải chì cười nhẹ:
– Ukm. Mình cũng phải đi giúp Sư với Cừu nữa…
– Cậu… đi được không đó?
Nhân Mã ái ngại hỏi còn Cự Giải thì nhẹ nhàng nói:
– Tất nhiên rồi… Xem này…
Vừa nói, cô vừa bước thật nhanh đến chỗ vực thẳm còn Nhân Mã vội vàng lao vào ngọn lửa để tìm mọi người.
– Sư Tử. Cậu có ở đó không?
Cự Giải hét xuống vực làm vang động cả không gian. Bất ngờ, cô nghe thấy tiếng cảu Bạch Dương:
– Cự Giải… Có phải cậu không Cự Giải? Tụi mình ở đây nè!
Nhìn quanh, Cự Giải liền thấy Sư Tử đang bám chặt vào một cành cây. Cô liền với đến và gắng sức hét tiếp(Giải khổ nhỉ T.T):
– Sư Tử à! Mau đưa tay cho mình. Nhanh lên.
– Trời ạ. Mình có phải là ba đầu sáu tay đâu mà đưa cho cậu. Có hai cái tay thì cầm hết rồi còn đâu.
Sự Tử trả lời còn Cừu Con thì lên tiếng:
– Vậy thì thả mình ra đi. Như vậy Giải mới kéo cậu lên được chứ!
– Nè! Cậu nên nhớ là mình vừa nói thích tớ đó. Cậu định chuồn luôn à!- Sư Tử nheo mày nói.
– Hứ! Ai thèm chứ! Cự Giải, cậu có kéo nổi cái tên mập ú này không?
Bạch Dương hét lên làm Sư Tử tức giận:
– Hey! Cậu không biết điều thì đừng nói đấy nhá. Nãy giờ giữ cậu muốn gãy cả tay luôn.
– Thôi thôi. Giờ này mà còn tâm trạng để cãi nhau nữa à. Đúng là mình bó tay với hai cậu luôn.
Vừa nói, Cự Giải vừa cúi người xuống nắm lấy tay Sư Tử và kéo lên.
– Cự Giải à! Cậu không cần phải gắng sức đâu. Cậu đang bị thương đấy.- Sư Tử lo lắng nói.
– Đúng đó. Cậu mà bị làm sao thì Thiên Yết giết tụi mình chết đó.- Bạch Dương tiếp lời.
– Thiên Yết…
Cự Giải lầm bầm nói, tim cô chợt quặn thắt lại… Và rồi… cô gắng hết sức kéo Sư và Cừu lên. Cuối cùng, cả hai người đều bình an vô sự lên đến mặt đất. Bất ngờ, Sư Tử bỗng hét lớn:
– WHAT! Ở trên này có chuyện gì mà lửa lớn thế? Mọi người đâu rồi…
– Họ… đang ở… trong… đó…
Cự Giải thều thào nói rồi ngất lim đi, Bạch Dương vội vã đỡ Cua lên rồi nói:
– Cậu ấy xỉu rồi. Chắc tại vì quá kiệt sức và mất nhiều máu quá… Mình sẽ ở đây chăm sóc cho cậu ấy. Còn cậu đi tìm mọi người đi. Mau lên…
– O… Ok
Sư Tử vừa nói vừa mau mắn chạy đi ngay. Trở lại với Nhân Mã, anh đang loay hoay tìm xử Nữ thì bỗng dưng bàn tay anh chạm phải cái gì đó…
– X…Xử Nữ…
Anh vội đến đỡ Xử Nữ lòng mình. Cô bị ngất vì hít phải quá nhiều khói. Anh cố lay khuôn mặt xinh đẹp đang lấm len của cô. Từ từ, đôi mắt xinh đẹp mở ra và càng ngạc nhiên hơn khi thấy Mã:
– C… cậu làm gì ở đây? Chẳng phải mình đã…
– Cậu ngốc lắm. Cho dù cậu có đẩy mình ra một ngàn lần thì mình vẫn vào đây để cứu cậu…
– Mã à…
Xử Nữ bật khóc rồi ôm chặt Nhân Mã còn anh thì khẽ vuốt nhẹ lên mái tóc mượt mà của cô rồi mau chóng bế cô ra khỏi nơi nguy hiểm này. Một cặp đã thoát được… Trong khi đó, Sư Tử vẫn còn lần mò trong lửa, anh gọi to:
– Có ai không? Mọi người ơi. Mình đến cứu các cậu nè! Hey…
Bất ngờ, Sư Tử liền bị một bàn tay túm vào trong…
– Ủa? Song Tử à? Cậu vẫn còn sống à?
– Cái thằng này. Bạn bè thế hả? Giờ mới đến cứu người ta. Làm Bảo Bảo sợ muốn chết nè!
– V… vậy là cậu.- Sư Tử ấp úng nói.
– Yah! Cậu tỏ tình với Bạch Dương cute ghê đó. Không ngờ cậu lại có thể nói trong tình huống đó. Hihihi.
Bảo Bình cười lớn làm Sư Tử đỏ mặt:
– Biết vậy khỏi cứu. Hứ!
– Thui đi ông tướng. Dẫn tụi tui ra khỏi đây coi.
Song Tử lên tiếng còn Sư Tử thì ú ớ:
– Mình… mình tưỡng mấy bạn biết đường…
– Trời ạ! Nếu biết đường thì tụi này đã chạy ra lâu rồi chứ ở lại đây cho chết cháy à?- Bảo Bình nheo mày nói.
-Thôi được rồi. Chúng ta đi đại đi. Dù gì cũng ra được. Biết thế đi trước chứ đợi cái tên “anh hung rơm” này đến cứu làm chi cho mất cồng.
– Nè! Bộ mấy người nghĩ tui muốn chui đầu vào chỗ chết lắm chắc. Haizzz.
– Thui đi thôi thiếu gia, ngồi đấy than thở cho chết cháy à!
– Hey. Đợi mình.
Nói rồi, Sư Tử lon ton chạy theo. Vừa đi được một lúc, cả đám bất chợt gặp Bình Nhi và Kim Ngưu…
– Đúng là… Sắp chết đến nơi rồi mà vẫn còn mùi mẫn thế?
Bảo Bình lên giọng nói làm cho Thiên Bình giật mình đứng dậy.
– Aw! Bảo Bình? Tụi mình được cứu rồi Ngưu ơi!
– Mấy cậu…
Ngưu đang định nói thì Song Tử liền cắt lời:
– Đừng có mừng hụt. Tụi này cũng đang tìm đường ra đây…
– Trời ạ! Cũng như không…
Kim Ngưu than thở còn Thiên Bình thì an ủi:
– Thôi mà! Dù sau đi nhiều người cũng đỡ sợ hơn mà!
– Ừ thì đi…
Ngưu vừa nói xong thì bị cả đám lôi đi(tội Ngưu!). Riêng Thiên Yết thì đang tìm ai đó không biết(nhưng chắc là Ngư và Kết). Bất ngờ, anh nghe thấy tiếng khóc của Ngư rồi chạy đến…
– Sao cậu lại khóc?
Một tiếng nói quen thuộc vang lên làm Ngư giật mình lau nước mắt đi. Bất chợt, cô la lên:
– Câu nói này… nghe quen quá… Ông bụt phải không? Ông bụt ơi(Ax. Ngây thơ mún sặc lun!). Giúp con với. Hức.
– Bụt đâu ra hả? Mình nè…
Bất ngờ, Thiên Yết xuất hiện ngay sau lưng Ngư làm cô nàng hết hồn rồi nuối tiếc:
– Trời ạ. Mình cứ tưởng cậu là…
– Thôi được rồi. Cuối cùng cũng tìm được cậu rồi… Kết đâu?
– Chết. Nãy giờ lo nói chuyện mà quên mất. Cậu ấy đang ở kia…
Song Ngư cùng Thiên Yết vội vã chạy đến chỗ Ma Kết… Anh ấy đang bị thương rất nặng vì lần che chắn cho Ngư lần trước… Thiên Yết vội vã dỉu Kết lên và nói với Ngư:
– Chúng ta… phải ra khỏi đây thôi…