Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 23)

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 23)

Song Tử liền hôn nhẹ lên trán Bảo Bình rồi dỗ dành cô nàng. Xung quanh họ toàn là lửa và lửa… không có lồi thoát… Trong khi đó, Thiên Yết đã rất lắt léo và thoát ra ngoài được rồi anh chạy đi tìm Cự Giải… 

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 23)

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 23)

– “Cự Giải… “
Sau một tiếng “Đoàng” vang lên chói tai. Viên đạn bằng đồng sáng loáng lao thẳng đến một cô gái đang đứng đó trước sự kinh hãi của mọi người. Konozi nhìn anh trai của mình bằng ánh mắt ngạc nhiên… anh trai cô đã thay đổi còn nhiều hơn mình nữa…
– Anh… làm thật sao?
Tiếng nói nghe rất nhỏ nhẹ của Konozi vang lên như đánh động vào tim của hắn. Karazaki chỉ nở một nụ cười lạnh như băng. Cự Giải ngã gục xuống thảm cỏ. Viên đạn bay đến và xoẹt ngang mái tóc nâu đỏ mượt mà… cô đã thoát khỏi bàn tay tử thần một cách kì diệu… hay là…
– Anh vẫn không thể quên cô ta phải không? Một tay thiện xạ như anh mà lại có một lần bắn hụt sao?
Konozi lại hỏi, đôi mắt vẫn lạnh lùng không chút cảm xúc còn Karazaki thì chỉ cất súng vào và lên tiếng:
– Anh cũng không ngờ… anh không thể làm được…
Bất ngờ, ông bác tiến đến rồi giật khẩu súng từ tay Karazaki rồi nói:
– Hứ. Có mỗi chuyện triệt tiêu một con nhỏ yếu ớt mà cũng làm không xong. Xem ông bác mày đây!
Nói rồi, ông ta giương súng lên. Cự Giải thấy vậy hốt hoảng cố gắng gượng dậy. Bất chợt, cô ngã khụy xuống vì cái chân của cô lại rỉ máu. Thiên Yết từ trong lều hét lớn:
– Cự Giải! Cậu mau chạy đi!
– Cự Giải à! Cậu không được làm sao đó!
Song Ngư nói trong tiếng nấc. Cô đang cố vùng vẫy thoát ra khỏi cái sợi dây quái quỉ này nhưng không được. Ma Kết thấy thế liền lên tiếng:
– Song Ngư, cho dù cậu cố gắng đến đâu cũng không được đâu… Chúng ta chỉ còn cách cầu nguyện cho Giải Giải được bình an vô sự thôi…
– Cự Giải!
Bất ngờ, ông bác đưa súng quay về phía các sao đang ở trong lều vừa quat:
– Tụi bay có câm mồm không?
Nói rồi, một phát súng từ ông ta bay vèo đến chỗ các sao đang bị trói, hay đúng hơn là nhắm thẳng vào Thiên Bình…
– Bình Nhi. Cậu không thể chết!
Kim Ngưu vừa nói vừa ngã ra trước mặt Thiên Bình làm lá chắn cho cô còn Bình Nhi thì rang hét lên:
– Sao cậu ngốc quá vậy? Mau đi ra đi mà. Hức…
Nói đến đó, Thiên Bình bật khóc còn Kim Ngưu chỉ mỉm cười:
– Lần trước tớ đã không bảo vệ được cậu. Lần này tớ nhất định không để cậu bị làm sao nữa…
– Đúng là bọn ngu xuẩn.- Ông bác nhếch mép cười khinh bỉ rồi nói.
Viên đạn đang bay với tốc dộ rất lớn, Kim Ngưu nhắm mắt lại và… một dòng máu đỏ tuôn ra từ… một cô gái?
– K… Konozi…
Kim Ngưu trợn mắt nhìn cô gái đang nằm trước mắt mình.
– KONOZI!
Tiếng hét của Karazaki như xé toạc không khí căng thẳng đó. Khẩu súng từ trên tay ông bác rơi xuống và vang lên một tiếng “Cạch” .
– Konozi? Sao em lại làm như vậy chứ?
Kim Ngưu vội dỡ cô lên rồi hỏi, ánh mắt vẫn không khỏi ngạc nhiên.
– Vì… vì… anh Kim Ngưu à!
Konozi nói một cách khó nhọc rồi quay qua người anh trai đang đứng sững sờ nhìn cô…
– Anh hai à! Em xin lỗi, em không đủ can đảm được như anh vì… em không thể đứng yên mà nhìn người em yêu lại chết được. Em đã phải trả giá vì sự hận thù… của mình… hi vọng… anh… có thể… nhận ra… trước khi quá muộn…
– Em thật ngốc. Tại sao em phải hi sinh chỉ vì cái tên không bao giờ yêu em chứ?
Karazaki hét lên tức giận rồi quỳ gục xuống còn Kim Ngưu thì nhìn Konozi bằng ánh mắt thân thương… thì ra… cô ấy vẫn không thay đổi… vẫn là cô bé ngày nào… ngây thơ và trong sáng… nhất là… luôn hi sinh cho người mình yêu…
– Kim Ngưu à…
– Anh đây.
– Em có thể xin anh một… việc được không?
Konozi nói, dường như cô sắp…
– Được… em cứ nói đi…
– Sau này, mong anh hãy nhớ đến em… cho dù là như một người em gái cũng được…
Bất ngờ, Song Ngư cùng Thiên Bình bật khóc trước câu nói cảm động của Konozi.
– Cô ấy… thật cao cả… hức…
– Chị Thiên Bình…
– Sao cơ?
– Em mong chị tha thứ cho những hành động trước đây của em… và hi vọng… chị sẽ chăm sóc cho anh Ngưu thay em… nếu không… em sẽ không tha cho chị đâu…
– Chị hứa mà… – Thiên Bình ngẹn ngào nói.
Nói rồi, Konozi chỉ mỉm cười một cái rồi thoi thóp… viên đạn bay thẳng và ngực cô… vết thương cũng rất nghiêm trọng… chắc có lẽ…
– Vĩnh biệt… Kim Ngưu… anh hai…
Một cách từ từ, hàng mi cong trên đôi mắt cô dần khép lại. Khuôn mặt yên bình như đang say giấc làm người ta khó có thể nhận ra là cô đã… chết…
– Ít nhất cô ấy vẫn còn lương tâm.- Xử Nữ cúi mặt xuống và nói.
– KONOZI!
Karazaki hét lên thảm thiết còn ông bác tàn ác đó thì đến vỗ vai hắn và nói:
– Tất cả… chỉ tại bọn chúng…
– Đúng vậy. Em con đã chết chỉ vì bọn chúng…
– Đồ khùng. Tại sao anh còn chưa nhận ra hả? Konozi đã nhận ra sai lầm của mình rồi… còn anh… đừng để đến khi quá muộn…
Xử Nữ lên tiếng, cô không thể chịu nổi sự nhu nhược của cái tên này và cả ông bác độc ác đó. Bất ngờ, Karazaki hét lên một tiếng rồi cười khùng khục như người điên. Sự thực thì anh đã phát điên thật rồi khi thấy em gái của mình đã chết.
– Đúng vậy đó. Nếu cậu có thể nhận ra sự hận thù là không đúng như Konozi thì…
Cự Giải nhẹ nhàng nói còn Karazaki thì quát lớn:
– Im đi! Cô thì biết gì chứ. Cô có hiểu sự mất mát người thân như thế nào không hả?
– Nhưng…
– Tất cả chỉ tại các người. Tôi sẽ cho cô nếm thử mùi vị đó như thế nào…
Nói rồi, Karazaki giựt lấy khẩu súng rồi bắn thẳng vào các thùng xăng. Thật là khủng khiếp, mọi thứ tích tắc chìm vào biển lửa. Những đám cháy như nuốt chửng cả cái lều làm các sao của chúng ta bị tách khỏi nhau. Bạch Dương cùng Sư Tử ở dưới vẫn không biết gì(Haizzz!). Song Tử liền ôm chặt lấy Bảo Bình đang co rúm lại.
– Song Tử à! Mình sợ lửa lắm. Sợ lắm. Khụ khụ…
– Yên tâm đi. Mình sẽ không để một ngọn lửa nào có thể làm hại Bảo Bảo của mình đâu. Cho dù chết, mình cũng sẽ mãi ở bên cậu…
– Song Tử…
Vừa nói, Song Tử liền hôn nhẹ lên trán Bảo Bình rồi dỗ dành cô nàng. Xung quanh họ toàn là lửa và lửa… không có lồi thoát… Trong khi đó, Thiên Yết đã rất lắt léo và thoát ra ngoài được rồi anh chạy đi tìm Cự Giải. Kim Ngưu thì đang chìm trong những suy nghĩ thì ngọn lửa ào đến và xoẹt qua giữa Thiên Bình và anh.
– Karazaki. Mày không biết là Konozi đang ở trong lửa hay sao hả?
– Hahaha. Tao sẽ cho em gái tao chứng kiến cảnh tụi bay bị thiêu sống… HAHAHA…
– Thiên Bình… cậu ở đâu?
Kim Ngưu vội vã hét lên thật lớn. Bất chấp cả sức nóng, anh chạy khắp nơi tìm Thiên Bình. Bỗng dưng, bàn tay anh chạm phải một cái gì đó…
– Thiên Bình…
Nói rồi, Kim Ngưu vội dỡ Bình Nhi dậy. Ánh mắt lo lắng khôn xiết. Thiên Bình vôi mở đôi mắt đen huyền ra và nhìn Ngưu.
– Cuối cùng cũng tìm được cậu rồi. Mình cứ sợ… chúng ta lại phải xa nhau chứ?
– Kim Ngưu à! Tụi mình sẽ được bên nhau… cho đến khi chết… như vậy mình cũng cảm thấy rất hạnh phúc…
Nói rồi, cô siệt chặt lấy Kim Ngưu như sợ rằng cô sẽ phải xa anh. Trong khi đó, Ma Kết đang che chắn cho Song Ngư còn cô nàng thì gục đầu vào anh mà khóc.
– Ma Kết. Tụi mình sắp chết sao?(ngây thơ quá đi ak)
– Không… cậu sẽ không chết đâu… tin mình đi…
Ngay lúc đó, một đám lửa tạt vào hai người. Ma Kết vội quay lưng lại và ôm gọn Song Ngư vào lòng. Đám lửa tạt vào áo anh và bốc cháy. Song Ngư hốt hoạng cố dập đám cháy ấy rồi hét lên:
– Ma Kết. Lửa kìa. Mau dập đi.
– Mình… không sao…
Ma Kết ráng mỉm cười và nói với Song Ngư để cô yên lòng. Có thể nói cặp đôi may mắn nhất là Xử Nữ và Nhân Mã, cả hai người đều ít bị lửa bao vây. Bất chợt, Xử Nữ ngã vào lòng Nhân Mã làm anh chàng hốt hoảng:
– Xử Nữ… Xử Nữ à! Cậu không sao chứ? Cậu mau tỉnh lại đi… Xử Nữ…
– Mả à… chỗ này nhiều khói quá… khụ khụ… mình không thể chịu được…
– Mình sẽ đưa cậu ra khỏi đây nhưng…
Nhân Mã cuống cuồng nhìn xung quanh để tìm lối thoát… Bất ngờ, một con đường rộng mở trước mắt Xử Nữ.
– Nhân Mã à… cậu nhất định phải sống…
Nói rồi, cô lấy hết sức đẩy Mã ra ngoài và cô đã thành côn.
– Xử Nữ…
Nhân Mã hét lên, bóng của Xử Nữ mờ đần sau đám lửa…