Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 21)

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 21)

Sư Tử tức giận nói còn người đàn ông ấy chỉ im lặng vén cửa lều lên. Các sao của chúng ta đang bị trói chặt lại. Xung quanh lều là những thùng xăng cỡ lớn. Chỉ cần một que diêm thôi cũng có thể làm nổ tung chỗ này…

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 21)

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 21)

– Hay lắm. Không ngờ cả lũ chuột nhắt này lại tới đâp nộp mạng cho bọn ta…
Một tiếng nói quen thuộc vang lên một cách bí hiểm sau lưng mọi người làm ai nấy giật bắn mình và quay đầu lại. Trước mặt các sao của chúng ta bây giờ là một người quen…
– Karazaki…
Nhân Mã vừa thều thào nói vừa lấy tay nắm chặt vết thương ở vai đang rỉ máu. Xử Nữ vội vàng chạy đến đỡ Mã và hỏi han ân cần. Riêng Sư Tử khi vừa thấy Karazaki thì hét lớn:
– YAHHHH! Cái thằng khốn này. Chính mày đã đưa chúng ta vào vụ này có phải không?
Lời nói của Sư Tử như không lọt vào tai Karazaki. Hắn liền nhếch mép cười khinh bỉ. Đôi mắt hận thù nhìn thẳng vào Thiên Yết như muốn ăn tươi nuốt sống anh.
– Thiên Yết! Mày không ngờ đây chính là tao à? Sao không nói gì vậy? Mày sợ đến mức muốn chạy trốn à? Thật tội nghiệp.
– Mày… chính mày là người phục kích chúng tao ở khu rừng đúng không?
Thiên Yết nói, ánh mắt sắc còn hơn cả con dao Karazaki đang cầm trên tay còn hắn thì nghênh ngang trả lời:
– Phải… Công nhận mày cũng tinh ý nhỉ?
Bất ngờ, Thiên Yết tính xông tới và cho Karazaki một trận thì hắn lại né được rồi làm một tràng cười man rợ.
– Mày đã làm gì Cự Giải hả? NÓI ĐI!
Thiên Yết gào lên tức giận làm các sao co rúm người lại(What! Có cần quá thế không?). Anh dường như mất hết sự kiên nhẫn cònKarazaki thì vẫn cứ thảnh thơi:
– Cự Giải à? Có lẽ cô ấy đã chết trong “cơn mưa đạn” đó rồi. Dù gì thì mày cũng đừng tiếc nuối nữa. Vốn dĩ Cự Giải không thuộc về mày. Tao không sở hữu được cô ấy thì không người nào có thể làm được chuyện đó.
– Tên khốn khiếp.
Thiên Bình đang ở đang bỗng hét vọng ra ngoài và sau đó là tiếng quát tháo của Konozi:
– Mày có câm ngay không hả? Sắp chết đến nơi rồi mà còn to miệng.
– Konozi. Em thật là… Anh trai của em đã giết người mà mình yêu được thì sao em lại không giết quách cái con nhỏ đã làm cản đường em chứ?
– Đừng mà… Konozi. Anh xin em.
Kim Ngưu bất chợt lên tiếng sau một hồi im lặng. Anh cúi gằm mặt xuống và nói tiếp:
– Chuyện này là vì anh. Vậy nên mong em hãy tha cho mọi người…
– Tôi không cần anh xin lỗi hay gì hết. Chính anh đã khiến tôi thành như thế này. Anh phải trả giá cho những gì mình đã gây ra. Vì thế, anh sẽ được chứng kiến cảnh người yêu của anh phải chết mà anh không thể làm gì được.
Nói xong, Khóe miệng Konozi nhếch lên một nụ cười đau khổ kèm theo đó là những giọt nước mắt chảy dài trên gương mặt thanh thoát. Bất chợt, Bảo Bình la lên:
– Chết rồi. Sao nãy giờ không thấy Bạch Dương?
– Hả? Cái con nhỏ này. Đi đâu àm không chịu nói. Hay là sợ quá chạy mất rồi!
Sư Tử gắt gỏng, thực chất là lo lắng khi không thấy Cừu đâu(Á à).
– Ai nói là mình chạy trốn thế hả?
Một tiếng nói vang lên sau lưng Konozi và ngay sau đó cô lãnh ngay một đòn Karate đẳng cấp của pé Cừu rồi ngã soài xuống đất.Bạch Dương liền chớp thới cơ nắm tay Thiên Bình chạy như bay rồi ra hiệu cho các sao nam. Ngay lập tức, các anh liền xông vào “hội đồng” cái tên đáng ghét Karazaki đó(Á! Chơi vậy hổng công bằng à nghen!). Sau đó, cả hai anh em đều bị trói lại.
– Yeah! Thắng rồi. Thấy kế hoạch của mình hay chưa nè?
Bạch Dương nhảy lên vui sướng còn Sư Tử thì bĩu môi:
– Cũng không tệ. Cậu làm cho mình lo muốn chết à!
– Sao lại lo chứ? Mình biết võ mà!
Bạch Dương nói với ánh mắt ngây thơ vô “số” tội. Thế rồi cả đám cùng đi về trại để tìm Ngư và Kết. Riêng Thiên Yết chỉ im lặng một mình và bước đi…
– Các cậu!
Song Ngư hét lên vui sướng khi nhìn thấy bóng mọi người đã về.
– Ngư Ngư. Cậu hết đau chưa. Gặp lại cậu tụi mình mừng quá à!
Bảo Bình hỏi han Song Ngư còn cô nàng thì nhìn quanh nhìn quẩn rồi hỏi một câu sét đánh:
– Giải Giải đâu rồi?
– Hơ… Ngư à… Lúc này câu không nên hỏi câu đó…- Xử Nữ lên tiếng.
– Ơ. Mã Mã bị thương à?
Ma Kết từ trong lều đi ra và hỏi còn Xử Nữ chỉ khẽ gật đầu.
– Vậy để mình đưa cậu ấy vào.- Ma Kết nói tiếp.
Sau khi Ma Kết và Xử Nữ đưa Nhân Mã vào lều. Song Ngư lại tiếp tục thắc mắc làm cho mọi người rối hết cả lên không biết trả lời như thế nào. Bất ngờ, Bạch Dương phải nói toẹt ra:
– Cự Giải… cậu ấy… cậu ấy chết rồi.
– CÁI GÌ!- Cả đám đồng thanh. (What! Thế này là sao hả?)
– Trời ạ! Cự Giải chỉ bị mất tích thôi mà nhờ cái miệng nói tào lao của cậu làm Ngư sợ tái xanh mặt mũi rồi nè!
Song Tử lắc đầu ngao ngán còn Bạch Dương thì vừa gãi đầu vừa cười xuề xoài(Hix! Quê chết đi được!).
– Tại sao vậy? Sao Giải lại mất tích. Mình không tin đâu. Các cậu đang giỡn mình có phải không? Các cậu nói đi!
Nói rồi, pé Ngư mít ướt bật khóc làm mọi người tốn thêm một tiếng đồng hồ dỗ dành+ giải thích. Cuối cùng, các sao quyết định để ngày mai sẽ tìm Cua vì bây giờ trời đã về chiều, trong rừng rất nguy hiểm. Với lại, phải chăm sóc Nhân Mã nữa… Giữa màn đêm yên tĩnh, một bóng người thấp toáng qua những tán lá rừng… Nửa đêm…
– Cậu không ngủ được à, thiếu gia?
– Ukm. Sao hôm nay mình cảm thấy khó ngủ quá. Mà cậu đứng gọi mình là thiế gia hay gì nữa. Mình không thích đâu.
– Vậy thì cậu không được gọi mình là Cừu Con nữa!
– Tất nhiên rồi.
– Mà cậu ra đây ngắm sao à? Ái chà! Mình nhớ ngắm sao đâu phải là sở thích của thiếu gia… à… là Sư Tử mới đúng. Hì hì.
– Bạch Dương nè!
– Sao cơ?
– Cậu có nhớ lần đầu tụi mình gặp nhau không?
– Ukm. Lúc đó tớ xô vào cậu rồi còn la mắng tùm lum nữa. Haizzz. Nhớ lại hồi đó thấy mắc cười quá đi à!
– Vậy à?…
– Cậu sao vậy? Làm gì mà trầm tư y chang Yết vậy? Á! Đừng nói cậu đang lo cho Giải Giải nha. Mà lo cho Giải Giải có nghĩa là… cậu… thích Giải Giải à…!!!?
– Aish! Đúng là Cừu ngốc mà! Nghĩ sao vậy chứ. Mình đâu có dại để cho cái tên Yết đó xé xác mình ra chứ!
– Vậy sao cậu lại buồn?
– Cậu… không cần biết lí do…
– Thôi mà. Nói đi
– Không…
– Nói.
– Không.
– Nói chưa.
– Không bao giờ.
– Vậy thì thôi. Ai thèm. Lêu lêu.
– Nè. Đứng lại. Mình có chuyện muốn nói với cậu mà.(Cuối cùng cũng nói ùi*hồi hợp*)
– Vậy thì nói đi nào?
– Mình… mình…
– AAAAAAAAA…
Một tiếng hét chói tai vang lên xen giữa cuộc nói chuyện giữa Bạch Dương và Sư Tử. Cả hai người cùng chạy hết tốc lực về phía lều rồi cả hai cùng hét lên đồng thanh:
– Là hai người!
– Oosp! Chúng ta để lỡ hai đứa rồi?
Một người đàn ông cỡ tuổi trung niên nói, trên tay ông là một cây đuốc to đang cháy lửa phùng phùng.
– Ông đã làm gì bạn của tôi hả?
Sư Tử tức giận nói còn người đàn ông ấy chỉ im lặng vén cửa lều lên. Các sao của chúng ta đang bị trói chặt lại. Xung quanh lều là những thùng xăng cỡ lớn. Chỉ cần một que diêm thôi cũng có thể làm nổ tung chỗ này.
– Thật là sai lầm khi chúng tao đùa giỡn với tụi mày quá lâu. Và giờ là kết thúc.
Phía sau lều là bóng dáng của hai người: Konozi và Karazaki.
– Tại sao… hai người lại thoát được?
Bạch Dương tròn mắt hỏi còn người đàn ông đó trả lời:
– Nhờ ông bác này chứ đâu. Một màn kịch tuyệt vời…