Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 17)

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 17)

Một cô bé xinh xắn với mái tóc hồng nhạt mềm mượt với hai gò má ửng hồng ấp úng nói. Dáng người nhỏ nhắn khẽ dựa vào hành lang. Đôi mắt vàng óng ánh lên niềm hi vọng tràn trề…

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 17)

Truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 (Phần 17) ,/center>

– Ma Kết. Đợi mình…
Song Ngư vừa gọi vừa cố đi xuống những vách đá dốc hiểm trở. Vực thẳm này chỉ có một con đường mòn duy nhất và đó cũng là hi vọng cuối cùng cùa mọi người để tìm Thiên Bình. Bỗng dưng, Xử Nữ lên tiếng hỏi:
– Ngưu à. Cậu có quan hệ gì với cái con nhỏ đã đẩy Thiên Bình vậy?
– Mình…
Kim Ngưu ngập ngừng còn Bạch Dương thì lấy tay lau mồ hôi trên trán và thúc giục:
– Ấp úng cái gì nữa. Nếu cậu không nói thì mình sẽ cho cậu một trận nên thân đó.
– Con gái gì mà dữ như bà chằn í. Hèn gì…
Sư Tử bĩu môi còn Song Tử thì tức giận:
– Nè! Mấy cậu đi tìm Bình Nhi hay cãi nhau vậy hả?
– Thì cậu cũng vậy thôi. Suốt ngày tâm sự với Bảo Bình đó.
Sư Tử nói móc lại bằng giọng khó ưa làm cho Xử Nữ khó chịu:
– Mấy cậu… có thôi ngay không? Giờ không phải lúc để chia rẽ nội bộ như vậy.
– Biết rồi thưa “bà chị”- Cả hai cùng đồng thanh.
Riêng Ma Kết thì vẫn cứ thản nhiên đi tiếp trong khi Song Ngư đang cố đuổi theo. Bất ngờ, Song Ngư vấp phải một viên đá và ngã khụy xuống. Những vết trầy ở đầu gối bắt đầu rớm máu. Cô hét lên:
– Ma Kết! Sao cậu không chịu nghe mình chứ. Mình… hức…hức…
Song Ngư chưa kịp nói hết câu thì nước mắt bất ngờ trào ra mặc dù cô cố kìm lại. Ma Kết liền quay mặt lại và hốt hoảng chạy đến chỗ Song Ngư. Mọi người cũng dừng lại và chăm sóc cho cô. Sauk hi xem xét vết thương của Song Ngư, Bảo Bình kết luận:
– Ngư chỉ bị chấn thương bên ngoài thôi nhưng chắc không đi tiếp được đâu…
– Song Ngư à, cậu thấy thế nào? Có đau lắm không? Để mình cõng cậu về nha!
Ma Kết ân cần nói, ánh mắt anh hiện rõ sự lo lắng còn Ngư thì giận dỗi:
– Không. Mình sẽ không đi đâu hết cho đến khi cậu hết giận mình cơ.(cute quá cơ ^^)
– Được được. Bây giờ cậu muốn gì mình cũng làm hết. Chỉ cần cậu khỏe lại là được rồi.
Ma Kết vừa nói xong thì Song Ngư liền mỉm cười sung sướng(Ax! Vừa mới khóc xong mak đã cười toe toét gồi!).
– Vậy là… cậu hết giận mình sao? Ma Kết…
Nói rồi, cô ôm chầm lấy Ma Kết vì quá vui mừng mà không để ý đến mấy sao kia đang đỏ bừng mặt mũi. Cự Giải nói:
– Thôi. Ôm vậy là đủ rồi. Ma Kết à! Phiền cậu chăm sóc Ngư Nhi nha!
– Tất nhiên rồi.
Ma Kết vừa mỉm cười vừa hạ thấp tấm lưng rộng xuống rồi thúc giục Song Ngư:
– Nhanh lên. Mình sẽ đưa cậu về lều nghỉ ngơi.
Thế là Ma Kết và Song Ngư đã quay về nơi cắm trại. 9 sao còn lại đi tiếp nhưng vừa bước được một lúc thì Kim Ngưu bất ngờ la lên:
– Chết thật. Mình để quên đồ ăn trên xe mất rồi.(Haizzz!)
– Không có đồ ăn một ngày thì có sao đâu.
Bảo Bình nhăn mặt nói còn Kim Ngưu thì gãi đầu:
– Đối với cậu thì không sao nhưng với mình thì…
Vừa dứt lời, các sao của chúng ta vừa nghe được một âm thanh rất quen thuộc phát ra từ… bụng của Ngưu. Cự Giải ngao ngán nói:
– Thôi được rồi. Cậu chạy về xe lấy thức ăn đi. Tụi mình ở đây đợi.
Cua vừa nói xong cũng là lúc Kim Ngưu chạy mất bóng.
– Haizzz. Đói mà sao chạy nhanh thế nhỉ. Phải nghiên cứu mới được.- Bảo Bình suy ngẫm.
—–o0o—–o0o—–o0o—–o0o—–
Trở lại với Ngưu- chan, anh chàng đang đi về phía chiếc xe đáng sợ đó. Sau hi lấy đầy đủ thức ăn, Kim Ngưu bỗng hốt hoảng:
– Người tài xế…biến mất…
Buồng lái giờ chỉ còn những vệt máu loang lổ và những mảnh kính vỡ vương . Người lái xe đã biến mất, không một dấu vết… Kim Ngưu vội vã thu dọn đồ ăn rồi tính chạy một mạch đến chỗ mấy bạn nhưng anh bỗng khưng lại… một giọng nói quen thuộc vang lên…Bình Nhi…
– Kim Ngưu… cứu mình với… Ngưu…
Bất ngờ, âm thanh đó biến mất, Kim Ngưu vội vã ném hết đồ ăn xuống(OMG!) rồi chạy đi tìm hướng phát ra tiếng nói đó. Trong cốp xe, một chiếc máy ghi âm đang được bật sẵn. Sau những tiếng kêu hốt hoảng của Thiên Bình là một giọng nói phụ nữ vang lên sắc lẻm:
– Nghe đây. Thiên Bình vẫn còn sống và đang ở chỗ tôi. Nếu muốn cứu nó thì hãy đi theo chỉ dẫn này. Nếu có bất cứ người nào đi theo thì… mạng sống của nó sẽ không được bảo đảm đâu…
– Thiên Bình…
Kim Ngưu lầm bầm trong miệng, anh nhất định phải cứu Thiên Bình và mọi người… nhất định… Ngưu bất chợt cầm lấy chiếc máy ghi âm rồi bước đi… nhẹ nhàng… nhưng lòng anh đang nặng trĩu…—–o0o—–o0o—–o0o—–o0o—–
– AAAAAAAAAAA… Cái tên Ngưu đáng ghét này! Đi gì mà lâu thế…
Bạch Dương hét lên như thực sự mất kiên nhẫn trong khi Cự Giải uể oải nói:
– Thôi mà. Ngưu mới trong có nửa tiếng à.
– Nửa tiếng mà cậu nói là ít à. Haizzz. Hắn mà về đây mình sẽ cho một trận.
Sư Tử nói trong tức giận còn Thiên Yết thì nắm tay Cự Giải kéo đi rồi quay lại nói với mọi người:
– Tụi mình sẽ đi tìm Kim Ngưu. Ai muốn đi với bọn mình?
– Để mình. Mình không thể để Cua đi một mình với cái người như cậu được.- Xử Nữ nói một cách chắc nịch.(an toàn zới XN là trên hết ^^)
– Mình nữa. Mình phải đi để bảo vệ Xử Nữ chứ.
Nhân Mã nói còn Xử Nữ thì lườm Mã một cái sắc lẻm:
– Người phải cẩn thận mới là cậu đó…
Nói rồi, Thiên Yết, Cự Giải, Xử Nữ và Nhân Mã đi về phía cánh rừng để tìm Kim Ngưu. Các sao còn lại tiếp tục tìm Thiên Bình. Có vẻ như hành trình của họ còn rất dài…
—–o0o—–o0o—–o0o—–o0o—–
– Là đây sao?
Kim Ngưu dừng chân trước một cái hang nhỏ xíu bị những đám câu leo che phủ gần hết. Những tiếng động ma quái trong hang có thể làm người ta sởn gai ốc. Kim Ngưu cố vén những đám rong rêu qua một bên rồi đi vào hang. Anh cảm nhận được một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng. Bước dước một lúc, anh bất chợt la lên:
– Thiên Bình…
Một cô gái xinh đẹp với mái tóc bạch kim gợn sóng đang bị trói chặt trên ghế. Vừa thấy anh, cô hét lên:
– Đừng! Kim Ngưu. Đừng đến đây mà…
Câu nói của cô dương như không có tác dụng. Mặc cho cô gào thét đến đâu, Kim Ngưu cứ chạy thật nhanh đến chỗ cô và nói:
– Bình Nhi à… cậu còn sống sao? Cậu không làm sao chứ.
– Cậu ngốc lắm! Tại sao lại tới đây.
– Mình…
Kim Ngưu chưa kịp nói hết cậu thì anh liền ngã gục xuống. Phía sau anh là một tên con trai có đôi mắt giận dữ, trên tay hắn là một khẩu súng. Thiên Bình liền gào lên:
– Kim Ngưu. Anh đã làm gì Kim Ngưu vậy hả? Tôi sẽ không tha cho anh đâu… Karazaki…
– Thật vậy sao? Vì mấy người mà ta phải chịu đau khổ trong tù. Thật may là nhờ cô em gái và ông bác đáng kính thì ta mới trốn ngục được. Giờ là lúc ta phải trả thù tất cả… Hahahaha
Hắn vừa nói vừa cười một cách man rợ. Bật ngờ, cô gái đã đẩy Thiên Bình lên tiếng:
– Anh đã làm gì Kim Ngưu vậy? Ít nhất thì anh cũng biết em gái anh đã yêu hắn chứ!
– Anh chỉ cho nó một gậy thôi mà. Tại sao em không yêu thằng khác chứ. Con trai quỳ dưới chân em không đếm xuể mà, Konozi
– Em không quan tâm.
Cô gái đó đi ra để lộ khuôn mặt sắc sảo với những đường nét quyến rũ và đôi mắt không khác gì anh trai của cô. Konozi trước đây thực ra là một cô gái hiền thục và dễ thương. Nhưng có một chuyện xảy ra khiến cô thành ra như thế này…
1 năm trước:
– Kim Ngưu à… em rất thích anh…
Một cô bé xinh xắn với mái tóc hồng nhạt mềm mượt với hai gò má ửng hồng ấp úng nói. Dáng người nhỏ nhắn khẽ dựa vào hành lang. Đôi mắt vàng óng ánh lên niềm hi vọng tràn trề…
– Konozi… anh xin lỗi…
Nói rồi, chàng trai đó bỏ đi để lại cô gái đứng đó. Đôi mắt to tròn long lang ngấn nước. Tại sao chứ? Bất chợt, cô vội chạy theo và ôm chặt Kim Ngưu và nghẹn ngào nói:
– Tại sao chứ? Em có gì không vừa ý anh sao? Hay là… tại em không xứng với anh. Hay anh vẫn xem em chỉ là một cô nhóc…
Kim Ngưu nhẹ nhàng gỡ bàn tay thon nhỏ của Konozi ra rồi cúi đầu xuống, giọng anh trầm đi:
– Không phải. Em là một cô bé xinh xắn và dễ thương. Anh tin là em sẽ tìm được người xứng đáng với em… nhưng không phải là anh…
Kim Ngưu nhẹ nhàng bước đi. Konozi đứng đó, nước mắt tuôn ra như suối. Đôi mắt hiền dịu của cô bỗng hằn lên những tia lửa giận dữ, cô khẽ nói:
– Rồi tôi sẽ cho anh thấy… anh đã sai… anh sẽ phải hối hận… tin tôi đi…